Nhìn nữ tử trước mặt đang cười rung rinh như cành hoa lay động trong gió, tên gầy không khỏi ngây người, nhưng đầu óc hắn vẫn còn chút tỉnh táo.
Người nữ tử này và tiểu bạch kiểm trên giường là quan hệ sư đồ, nói là làm phiền giấc ngủ của người khác chỉ là cái cớ, nàng chắc chắn là đến để cứu tên tiểu bạch kiểm kia.
Nhưng cực khổ lắm mới tìm được một bảo bối có linh khí, sao bọn họ có thể dễ dàng từ bỏ?
Tên gầy quyết định lấy lễ trước rồi mới dùng vũ lực: “Tiên tử tốt nhất đừng can dự vào chuyện này, sư tôn có thể có nhiều người, nhưng mạng thì chỉ có một.”
Trì Du làm như không nghe thấy, niệm khẩu quyết, thu lại tiểu kiếm rơi trên giường, thu nhỏ rồi giấu vào búi tóc.
Tên nam nhân vẻ mặt da^ʍ tà ánh mắt sáng rực: “Chẳng lẽ đây là thuật ngự kiếm?”
Trì Du khoanh tay trước ngực: “Đương nhiên là ngự kiếm thuật rồi, sợ chưa? Các ngươi mà còn không cút thì đừng trách kiếm ta vô tình!”
Trì Du từ khi đến thế giới này, dù có học tiên pháp cũng chưa từng giao đấu với ai, tất cả thuật pháp của nàng đều chỉ để nâng cao chất lượng cuộc sống hàng ngày. Mỗi khi bị Chu Diệp Diệp khıêυ khí©h, nàng luôn tránh né — một là vì thật sự không đánh lại, hai là vì tính cách nàng vốn không ưa bạo lực.
Lần này vì muốn cứu mạng Yến Trạch Ninh nên mới ra tay, nhưng nàng thật sự không chắc thực lực và thủ đoạn của hai kẻ trước mặt, nên không muốn tiếp tục giao chiến. Nếu có thể hù dọa cho chúng bỏ chạy thì càng tốt.
Tên gầy và gã vẻ mặt da^ʍ tà lăn lộn giang hồ bao năm vẫn chưa từng thất bại, đương nhiên có chút bản lĩnh, cũng không dễ dàng bị mấy câu dọa dẫm của Trì Du làm cho sợ hãi. Hai người họ liếc nhìn nhau một cái, rồi đồng loạt lấy ra nửa cái chuông đồng từ trong người, cùng nhau lắc lắc.
Lúc bọn họ vừa lấy chuông ra, Trì Du còn nghi hoặc, thầm nghĩ thứ đồ rách nát này có ích gì chứ. Khi bọn họ lắc chuông, Trì Du còn cười thầm trong bụng, chẳng có tiếng gì cả mà cũng lắc.
Nhưng đến khi nàng cảm thấy thần hồn chấn động, mọi thứ trước mắt trở nên chồng chéo mơ hồ, thì nàng nhận ra có điều không ổn. Hai tên kia cầm dao lao đến đâm nàng, nhưng nàng lúc này đã mơ mơ hồ hồ, hoàn toàn không thể phản kháng.
“Trì Du!” Yến Trạch Ninh hét lên một tiếng đầy lo lắng.
Tiếng gọi gấp gáp ấy khiến Trì Du bừng tỉnh, nàng lập tức rút Tiểu Kiếm từ búi tóc ra, niệm khẩu quyết nhanh chóng, phóng to kiếm để chặn lại hai con dao đang đâm tới.
Đỡ được đòn tấn công, nàng lại niệm thêm một câu chú, ngay sau đó một ngọn lửa từ không trung bùng lên, nàng ném thẳng vào mặt tên da^ʍ tà. Hắn ta rú lên thảm thiết, vừa lăn vừa bò chạy ra khỏi phòng đi tìm nước.
Trì Du không có thời gian để quan tâm đến tên da^ʍ tà đã chạy ra khỏi phòng, lúc này trên trán nàng đã đổ mồ hôi lạnh, tay cầm kiếm đối đầu với tên gầy.
Phải làm sao đây, chân khí sắp cạn rồi, chỉ điều khiển tiểu kiếm thôi đã tiêu tốn mất một nửa chân khí của nàng, cộng thêm vừa rồi dùng Hỏa Dẫn Quyết, giờ nàng chỉ còn đủ sức để thi triển thêm một pháp thuật nữa.
Phải tìm thời cơ thật tốt, không thể lãng phí được.
Nàng quyết định dùng chiến thuật tâm lý.
Trì Du cười lạnh một tiếng: “Tên đồng bọn của ngươi vừa bị ta đánh cho chạy mất rồi, giờ chỉ còn lại một mình ngươi. Ta rộng lượng, nếu bây giờ ngươi đi thì vẫn còn kịp.”
Tên gầy cũng bật cười. Hắn đã nhìn ra, nữ tử trước mặt chẳng qua chỉ là một kẻ non nớt mới rời núi, ngoài mặt tỏ vẻ hung dữ nhưng bên trong thì yếu đuối. Khi né tránh, bước chân loạng choạng, hắn lúc đầu đã bị khí thế xuất hiện của nàng lừa gạt.
Hắn giả vờ bị dọa, cúi đầu xin tha, nói rằng sẽ lập tức rời đi, vừa nói vừa tiến về phía cửa như thể sắp rút lui.
Trì Du cảnh giác nhìn chằm chằm vào tên gầy, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào hắn, hoàn toàn quên mất rằng lưng mình đang quay về phía cửa — đúng chỗ để kẻ khác thừa cơ hành động.
“Phía sau, Trì Du.”
Một luồng gió lạnh sắc bén lao thẳng đến cổ Trì Du.
Trì Du nghe thấy tiếng nhắc nhở của Yến Trạch Ninh, nhưng đã quá muộn. Tên da^ʍ tà quay lại từ lúc nào, đâm một nhát vào vai nàng. Nàng đau đớn rên lên, lực nơi tay bị suy yếu, thanh tiểu kiếm bị tên gầy chẳng biết đã đến gần từ khi nào đánh rơi khỏi tay.
Nàng giờ đây đã hoàn toàn tay không tấc sắt.
Tên gầy một tay túm lấy cổ tay nàng, tay kia thì đưa lên sờ mặt nàng. Trì Du quay đầu né tránh, tên gầy cười nói: “Cô làm thê tử ta đi, ta sẽ không gϊếŧ cô. Thế nào?”
Trì Du liếc mắt nhìn ra phía sau tên gầy, rồi nở một nụ cười với hắn. Tên gầy vừa thấy Trì Du cười thì cả họ tên cũng quên sạch, lại đưa tay muốn sờ mặt nàng.
Đúng lúc đó, “vυ"t” một tiếng, một tia sáng lạnh lóe lên giữa không trung, Tiểu Kiếm từ đâu phóng thẳng đến đầu tên gầy như tia chớp. Hắn lập tức cảm thấy nguy hiểm cận kề, da đầu tê dại, lông tóc dựng đứng, dốc toàn lực bỏ chạy mới may mắn tránh thoát.
Trì Du thoát khỏi móng vuốt của tên gầy.
Sau khi tung một đòn, tiểu kiếm lại quay về tay Trì Du.
Tên gầy và tên da^ʍ tà liếc mắt nhìn nhau thêm một lần nữa, rồi cùng nhau lao đến tấn công Trì Du. Trì Du lảo đảo né tránh vài chiêu, nhưng đã gần như không trụ nổi nữa.
“Lùi hai bước, đánh vào huyệt Toàn Cơ, rồi tấn công huyệt Trung Đình.”
Yến Trạch Ninh nghiêng mặt lắng nghe, miệng lập tức nói ra cách hóa giải.
“Bước sang trái một bước, cúi đầu, đâm vào khí hải, đánh vào cánh tay hắn.”
“Tiến một bước, cúi người, kiếm đâm về phía trước, giẫm lên chân hắn, rồi đâm vào huyệt Thính Cung.”
…
Cuối cùng, Trì Du dùng Thôi Mộc Quyết khiến chậu cây trong phòng mọc ra những rễ cây to khỏe như rồng uốn lượn, trói chặt bọn chúng lại, chấm dứt trận chiến này.
Khó khăn lắm mới kết thúc được, Trì Du kiệt sức ngồi phịch xuống ghế, tự rót cho mình một chén trà uống. Yến Trạch Ninh bước xuống giường, đi tới bên cạnh Trì Du: “Cho ta một chén nữa.”
Trì Du nhìn gương mặt của Yến Trạch Ninh, vừa rót trà vừa phun trà ra, tay Yến Trạch Ninh đang đưa ra đón lấy chén trà thì khựng lại giữa không trung.
“Xin lỗi, sư tôn.” Trì Du cười gục trên bàn: “Nhưng mặt người thật sự buồn cười quá.”
Nghe tiếng cười của Trì Du, trên mặt Yến Trạch Ninh cũng nở nụ cười, miệng khẽ nói một câu đầy bất lực: “Thật chẳng ra thể thống gì.”
“Chúng ta còn một việc quan trọng phải làm.” Sau khi Trì Du cười đủ rồi, Yến Trạch Ninh nói tiếp: “Chúng ta phải biết bọn họ theo dõi chúng ta bằng cách nào.”
Yến Trạch Ninh xoay người lại, hốc mắt đen ngòm nhìn về phía hai kẻ đang nằm dưới đất.
Tên gầy và gã da^ʍ tà nhìn vào mắt Yến Trạch Ninh, dường như thấy được một vực sâu hun hút trong đó.