Chương 23: Người May Mắn (1)

Nữ tử dưới lầu tuy cũng có vẻ ngoài xinh đẹp, nhưng vẫn không thể sánh bằng nàng. Khinh Liên liếc nhìn Trì Du đang ngẩn ngơ nhìn mình, sau đó chuyển ánh mắt sang Yến Trạch Ninh.

Tín hương của lão Tam ở trên người hắn.

Mùi hương nồng đậm đến cay mũi, nhưng chỉ mình Khinh Liên mới có thể ngửi thấy. Nàng tĩnh tâm, tập trung tinh thần, giọng nói nghiến răng nghiến lợi của lão Tam như bật ra từ người kia một cách rõ ràng.

“Người này trong bụng có giấu trọng bảo, là phàm nhân, còn nữ tử đi cùng hắn biết ngự kiếm, hai người là quan hệ sư đồ. Hãy tập hợp lực lượng tán tu ở Thành Bích Khê, nhất định có thể đoạt được trọng bảo. Sau khi đoạt bảo xong, xin hãy gϊếŧ họ, thay ta và lão Tứ báo thù.”

Khinh Liên thầm cân nhắc, tên lão Tam khốn nạn này đúng là lòng dạ hiểm sâu.

Nếu hắn chỉ nói muốn báo thù, chắc chắn chẳng ai để tâm. Nhưng vừa nhắc đến người này có trọng bảo trong người, lòng tham liền trỗi dậy, thể nào cũng có kẻ muốn thử xem tên nam tử đó thực hư ra sao.

Khinh Liên cầm khăn tay, che miệng khẽ cười — chẳng phải người đó chính là nàng sao?

Nàng tháo cành phù dung đỏ cài trên tóc xuống, rồi hướng về phía đám đông bên dưới nói:

“Khinh Liên đến Ỷ Thúy Lâu đã nhiều ngày, có được cảnh tượng hôm nay, tất cả là nhờ các vị ở Thành Bích Khê yêu mến nâng đỡ. Các vị đối đãi với tiểu nữ tốt như vậy, tiểu nữ luôn khắc ghi trong lòng. Hôm nay thời tiết đẹp đẽ, tiểu nữ muốn mời một người đến tụ hội tại tòa ‘Ám Hương Tiểu Trúc’ trong Ỷ Thúy Các.” Vừa nói, nàng vừa nhẹ nhàng lay cành phù dung trong tay, nở một nụ cười e lệ, hai má ửng hồng, quả là người còn đẹp hơn hoa.

“Tiểu nữ sẽ dùng cành phù dung này để chọn người, ai được điểm trúng thì mời lên lầu.”

Vừa dứt lời, đám đông lập tức xôn xao, chen lấn về phía trước, cuốn cả Trì Du và Yến Trạch Ninh vào giữa. Có người không ngớt thổ lộ lời yêu đương, có người sẵn sàng vung tiền như nước chỉ mong được Khinh Liên ưu ái.

Bàn tay trắng như ngọc nhẹ tung lên.

Dưới ánh nhìn chăm chú của muôn người, cành phù dung ấy bất ngờ rơi đúng ngay đỉnh đầu Yến Trạch Ninh.

“Sư tôn, người…” Trì Du không kìm được, chỉ vào đỉnh đầu của Yến Trạch Ninh.

Có người lẩm bẩm: “Tên này thật kỳ quặc, mắt còn bị buộc cái gì đó, chẳng lẽ mắt có vấn đề sao?”

Yến Trạch Ninh tháo cành phù dung xuống, mỉm cười nhè nhẹ, ngẩng đầu nói với Khinh Liên:

“Đa tạ cô nương đã ưu ái, chỉ là tại hạ thô kệch, sợ làm hỏng nhã hứng của cô nương. Cô nương nên chọn người khác thì hơn.”

Ánh mắt Trì Du lập tức chuyển sang phía Khinh Liên.

Khinh Liên cất giọng ngọt ngào như chim oanh hót: “Cành phù dung đã rơi vào tay ai thì chính là người đó, dù công tử là người thế nào thì tiểu nữ cũng nhận cả. Huống hồ công tử lại tuấn tú nhường này.”

Nhưng Yến Trạch Ninh vẫn từ chối một cách khéo léo.

Bên cạnh đó, một công tử con nhà giàu đã thầm mến Khinh Liên từ lâu liền tức giận nói: “Khinh Liên cô nương, nếu hắn đã không biết điều thì cớ gì còn phải nài nỉ? Đổi người khác là được rồi. Tại hạ tuy không tài cán gì, nhưng xin dâng một đấu đông châu (ngọc trai phương Đông) để được làm khách trong trướng cô nương.” Nói xong liền khom người thi lễ với Khinh Liên, tỏ rõ thành ý, có thể nói là hạ mình đến mức thấp nhất.

Trì Du đứng nhìn, thầm hiểu rằng nếu cứ để chuyện phát triển tiếp như vậy, chẳng mấy chốc sẽ leo lên hot search của Thành Bích Khê.

Câu đối trên: Nam nhân kỳ lạ khéo léo từ chối hoa khôi, là vì cớ gì?

Câu đối dưới: Công tử nhà giàu tiến cử bản thân lại bị khước từ!

Hoành phi: Tranh giành tình cảm

Hoặc thậm chí như thế này:

Câu đối trên: Máu văng đầy Ỷ Thúy Lâu

Câu đối dưới: Thây nằm la liệt trước lầu

Hoành phi: Đánh nhau một trận

Nghĩ đến đây, Trì Du liên tục lắc đầu — không thể để mọi chuyện tiếp tục thế này được.

Thế là nàng vẫy tay xin cành phù dung từ tay Yến Trạch Ninh, Yến Trạch Ninh liền đặt vào tay nàng. Trì Du cầm lấy cành phù dung, mỉm cười nói: “Khinh Liên cô nương, nếu cô nói cành phù dung ở tay ai thì người đó được chọn, vậy cô thấy ta có được không?”

Mọi người xung quanh nhao nhao: “Cô là nữ tử mà vào đó chẳng phải uổng phí sao, hoàn toàn chẳng có chỗ dùng đến!”

Nói xong, một đám người cười rộ lên.

Trì Du quay đầu lại: “Ai nói là không có chỗ dùng? Ta phải lên học hỏi Khinh Liên cô nương cách giữ gìn nhan sắc ấy chứ.”

Câu nói của nàng lại khiến đám đông cười ầm lên lần nữa.

Khinh Liên đưa chiếc quạt thêu lên che miệng, khẽ cười.

Tên nam nhân kia đã không chịu lên, vậy thì để nữ nhân này lên cũng chẳng sao. Dù sao hai người là quan hệ sư đồ, một người đã cắn câu thì còn sợ người kia không mắc bẫy? Nữ tử này hoạt bát, có vẻ miệng lại không kín, biết đâu còn moi được chút thông tin từ miệng nàng ta về người kia.

Công tử con nhà giàu kia không tiện tranh giành với Trì Du. Dù sao Trì Du là nữ tử, nếu nam nhân tranh giành với nữ nhân thì còn có thể gọi là phong lưu, nhưng nếu thực sự tranh hơn thua với nữ nhân thì chẳng khác gì trò cười.

Khinh Liên nói: “Vị cô nương này nói cũng có lý. Đã vậy, mời cô lên lầu.”

Trì Du liền bước lên lầu, trước khi đi còn dặn dò Yến Trạch Ninh: “Chờ ta ở trà quán bên cạnh Ỷ Thúy Lâu nhé.”

Yến Trạch Ninh cảm nhận được Trì Du đã rời đi, khẽ nhíu mày. Nữ nhân trên lầu kia, lúc nãy đã dùng thuật nhϊếp hồn, không phải kẻ dễ đối phó. Trì Du lại vừa đánh rơi túi tiền, trong người không một đồng, hơn nữa còn là một cô nương — không có gì để lợi dụng, chắc là sẽ không gặp nguy hiểm đâu…

Trì Du được một nha hoàn dẫn đường, đi qua những hành lang quanh co, cuối cùng đến nơi gọi là Ám Hương Tiểu Trúc.