Chương 20: Rừng Lạn Hồ (2)

Chu Long Hổ hừ một tiếng, rồi hạ giọng: “Con nha đầu đó chỉ thích mấy thứ vô dụng.”

Xương Tam Nương thì lại vui vẻ: “Ta ở đây có một lọ Tuyết Cơ Đan giúp da mịn như ngọc, không biết có thể đổi được mấy viên.”

Phường chủ suy nghĩ chốc lát, bật một viên Dương Châu đến tay Xương Tam Nương, sau đó khẽ vẫy tay, lọ Tuyết Cơ Đan trong tay nàng lập tức bay sang tay hắn ta.

Tứ Nhĩ châm chọc Xương Tam Nương: “Trên tay còn giữ Tuyết Cơ Đan sao? Xấu như vậy mà cũng muốn đẹp lên.” Vừa nói xong, Xương Tam Nương đã phun một bãi nước bọt về phía hắn.

Sau đó, phường chủ nói thêm vài câu, đám tán tu bắt đầu trao đổi đồ vật.

Đêm ở rừng Lạn Hồ, mới chỉ vừa bắt đầu.

...

Từ khi hạ quyết tâm coi Yến Trạch Ninh là người thân, Trì Du liền âm thầm quan sát hắn.

Yến Trạch Ninh sau khi mất đi đôi mắt, vẫn có thể tự mình đi lại, ăn uống, nghỉ ngơi, dường như chẳng gặp trở ngại gì.

Thế nhưng, hắn vẫn dẫm vào bùn lầy nhỏ, đến chỗ rẽ thường ngừng lại trong chốc lát, thỉnh thoảng va vào mép bàn, xuống bậc thang cũng có lúc lảo đảo.

Vì tình trạng ấy, Trì Du đặc biệt đến một tiệm rèn kiếm, đặt chế một cây trượng dành cho người mù.

Cây trượng ấy được đúc bằng sắt, không những dò đường rất tốt, mà bên trong còn ẩn giấu một thanh kiếm mảnh, có thể rút ra để phòng thân, chống lại kẻ mang ác ý.

Khi Trì Du đem cây trượng giao vào tay Yến Trạch Ninh, giải thích tường tận công dụng của nó, Yến Trạch Ninh chỉ biết dở khóc dở cười.

“Ngươi làm sao nghĩ ra được thứ này?” Hắn hỏi.

Yến Trạch Ninh thử vung cây trượng, rồi rút thanh kiếm từ bên trong ra, múa mấy đóa kiếm hoa, chậm rãi nói: “Khá được.”

“Ừm?” Trì Du giả vờ nghi hoặc: “Thật sự chỉ là ‘khá được’ thôi sao?”

“Trì Du.” Yến Trạch Ninh nhàn nhạt cảnh cáo: “Chớ được đằng chân, lân đằng đầu.”

Trì Du lập tức tỏ vẻ thất vọng. Yến Trạch Ninh đã nói đến mức ấy, nàng cũng đành từ bỏ ý định bắt hắn nói thật.

“Khá được”… Trì Du âm thầm phiên dịch câu này trong lòng, chính là rất tốt rồi.

Từ lần trước moi được từ miệng Yến Trạch Ninh rằng hắn thích ăn cá hấp, Trì Du liền thường xuyên dùng mấy lời lắt léo không đầu không đuôi để dẫn dụ hắn. Có lúc khiến Yến Trạch Ninh chịu hết nổi, đành phải nghiêm mặt bày ra dáng vẻ của sư tôn, quát nàng một tiếng, ngăn nàng tiếp tục quấy rầy.

Trì Du không sợ Yến Trạch Ninh nổi giận với mình, nàng chỉ sợ hắn mang vẻ mặt lạnh tanh nhìn mình chằm chằm. Nếu đến lúc đó mà nàng còn không biết thu tay, chờ nàng chính là phiên bản lạnh nhạt gấp đôi của Yến Trạch Ninh.

Cho nên, có chừng mực vẫn hơn.

Ngoài ra, Trì Du còn phát hiện, y phục của Yến Trạch Ninh hình như thường mặc ngược, phát quan cũng hay đội lệch.

Lúc Trì Du nhận ra điều ấy, nàng cảm thấy trời như sắp sập xuống đến nơi.

Vị sư tôn luôn cử chỉ đoan trang, cao quý lạnh lùng, lại còn có tính sạch sẽ nghiêm khắc kia, vậy mà ngay đến chuyện mặc y phục chỉnh tề cũng làm không xong.

Khi Trì Du uyển chuyển nhắc nhở những chuyện ấy với Yến Trạch Ninh, hắn lại thản nhiên nói: “Có hạ nhân làm, ta cần gì phải biết làm.”

Yến Trạch Ninh từ nhỏ sống trong nhung lụa, mười ngón tay chưa từng dính nước lã. Sau khi gia nhập Nhất Kiếm Môn tu hành thành công, đã sớm bước vào cảnh giới bế ngũ cốc, không cần ăn uống. Y phục tiên môn lại có thể tự động khử bụi, chống nước, chống lửa, chống điện; thân mang tiên cốt, không nhiễm một hạt bụi trần, cho nên hắn căn bản chẳng cần học mấy việc vặt ấy.

Huống hồ giờ hắn lại không nhìn thấy, năng lực tự lo cho bản thân càng thêm rối tinh rối mù.

Vì chuyện này, Trì Du quyết định mở một lớp “dạy tiểu hài nhi mặc y phục”.

Đối với việc ấy, Yến Trạch Ninh một mực cự tuyệt.

“Vì sao ta phải nghe ngươi giảng mấy chuyện vớ vẩn chẳng đáng để tâm?”

Trì Du “ừm” một tiếng rồi gật đầu, nói vẻ nghiêm túc mà miệng lại hơi nhếch lên:

“Sư tôn à, người có thể không học. Nhưng sau này nếu ra ngoài, sẽ có người chỉ vào người mà nói: ‘Aiya~ các ngươi nhìn xem người kia kìa, y phục cũng mặc sai, còn dám ra phố làm trò cười cho thiên hạ, cẩn thận làm hư mấy đứa nhỏ đó nha~’ Rồi họ còn sẽ nói tiếp là…”

Trì Du còn chưa nói hết câu, đã gần như thấy rõ gân xanh nổi lên trên tay Yến Trạch Ninh.

Máu trong người hắn như dồn hết lêи đỉиɦ đầu.

“Đủ rồi, Trì Du, ai dạy ngươi nói mấy lời kiểu đó hả?” Giọng điệu vừa mỉa mai vừa sống động như thật, Yến Trạch Ninh chỉ cần nhắm mắt lại là có thể thấy cảnh bản thân bị người người chỉ trỏ giữa phố chợ.

Quá sống động rồi.

Cuối cùng, hắn vẫn là nhịn không nổi mà thoả hiệp.

Và kết quả của sự thoả hiệp đó, chính là hắn bị ép ngồi trên chiếc ghế con, tay cầm một bộ y phục mẫu, dưới sự chỉ dẫn tỉ mỉ từng bước một của Trì Du, cẩn thận gấp lại từng nếp áo—mà chính hắn cũng chẳng hiểu mình học cách gấp nó để làm gì.

Yến Trạch Ninh đem toàn bộ cơn giận vì chuyện kia trút hết lên việc Trì Du luyện võ.

“Ngươi căn cơ không vững, từ nay mỗi đêm trước khi ngủ, phải đứng tấn hai canh giờ.”

“Không đủ thời gian ngủ? Võ nghệ chưa thành, ngủ để làm gì?”

“Nếu bước chân ngươi nhanh hơn một chút thì lần trước đã không bị người ta tập kích từ sau lưng.”

Về mấy lời ấy, Trì Du âm thầm oán thầm trong lòng: Này này, sư tôn giá rẻ à, nhân thiết của ngài sắp sụp đổ rồi đó...