Kính Dực không thể ngờ rằng cuộc sống bình yên trong phái Khánh Hư sẽ nhanh chóng bị xáo trộn. Sau những tháng ngày khổ luyện và dần dần giành được sự tôn trọng từ các đệ tử, hắn lại một lần nữa phải đối mặt với thử thách lớn hơn – không phải đến từ những con ma tộc hay thế lực bên ngoài, mà từ chính những người đứng cạnh hắn, những người mà hắn từng nghĩ là bạn đồng hành.
Một buổi sáng u ám, khi Kính Dực vừa hoàn thành một buổi luyện tập vất vả, một trưởng lão phái Khánh Hư tên là Hoàng Dương đột ngột xuất hiện trước mặt hắn, với ánh mắt lạnh lùng và vẻ mặt không thể đọc được.
"Chưởng môn Kính Dực," Hoàng Dương bắt đầu, giọng nói khô khốc, "Ta đã nhận được thông tin từ các nguồn tin đáng tin cậy rằng ngươi đang liên kết với phe ma tộc, đặc biệt là với Tề Sinh."
Kính Dực khẽ giật mình, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Ngài nói gì vậy? Tề Sinh là kẻ thù của chúng ta, sao ta có thể cấu kết với hắn?"
Hoàng Dương không trả lời trực tiếp mà chỉ ra hiệu cho đám đệ tử bên cạnh. Chúng lập tức tiến lên, bắt đầu vây quanh Kính Dực, những ánh mắt nghi ngờ và đe dọa hiện rõ trên khuôn mặt họ.
"Chúng ta đã có chứng cứ xác thực," Hoàng Dương tiếp tục, "Ngươi đã gặp riêng Tề Sinh vào đêm qua, và có lẽ ngươi đã hứa hẹn một giao dịch nguy hiểm."
Cơn bão trong lòng Kính Dực nổi lên, hắn cảm nhận rõ sự bất an. Đây là một cái bẫy. Một cạm bẫy nhắm vào hắn. Hắn không thể tin được, nhưng những lời vu khống này lại quá rõ ràng, không ai ngoài hắn có thể chứng minh được.
Bị nghi ngờ phản bội tông môn, Kính Dực không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phản kháng. Hắn lên tiếng kêu oan, nhưng lời nói của hắn như cơn gió thoảng qua, không thể chạm tới tai những người đã quyết định tin vào những lời vu khống. Đám đệ tử trong phái Khánh Hư vốn chưa thật sự tin tưởng hắn, giờ đây lại càng có lý do để xa lánh.
Tình hình nhanh chóng leo thang khi một số trưởng lão khác cũng lên tiếng ủng hộ Hoàng Dương, tuyên bố rằng Kính Dực nên bị áp giải xuống núi và trừng phạt vì tội phản bội.
Kính Dực bị lôi ra ngoài, nhưng trong lúc đó, hắn nhận ra sự thay đổi trong đám đệ tử xung quanh mình. Một số người trong phái, nhất là những đệ tử trung lập mà hắn đã giúp đỡ trong thời gian qua, dường như bắt đầu lên tiếng. Họ đứng ra bảo vệ hắn, tuy không dám công khai đối đầu với các trưởng lão, nhưng đủ để khiến những kẻ muốn áp bức hắn phải dừng lại một chút.
Tô Khương Hi, dù không phải là người trong phái, nhưng nàng cũng không thể ngồi yên. Nàng bí mật giúp đỡ Kính Dực, mang đến cho hắn thông tin về kế hoạch của Hoàng Dương, đồng thời tìm cách cảnh báo một số đệ tử trung thành. Bằng sự hỗ trợ của những người này, Kính Dực may mắn thoát được khỏi cuộc áp giải và tạm thời tránh được sự trừng phạt.
Hắn trốn vào một căn phòng bí mật trong tông môn, nơi mà ít người biết đến. Nhưng dù vậy, sự căng thẳng vẫn không nguôi, và Kính Dực nhận ra rằng con đường tu tiên không chỉ đơn giản là một hành trình tìm kiếm sức mạnh. Nó còn là một cuộc chiến về mưu lược, về lòng trung thành và sự kiên định.
Cảm giác tội lỗi và sự phản bội bao trùm trong tâm trí hắn. "Nếu ta không mạnh mẽ hơn, nếu ta không đủ mưu lược, có lẽ một ngày nào đó, chính ta sẽ trở thành kẻ bị phản bội," Kính Dực tự nhủ. "Con đường tu tiên, dù có đau đớn, cũng không thể thiếu đi sự khôn ngoan và quyết đoán."
Giờ đây, hắn không chỉ phải đấu tranh với thế lực bên ngoài mà còn với chính sự nghi ngờ, sự phản bội từ những người hắn từng tin tưởng. Những cạm bẫy đầu tiên đã được bày ra, và Kính Dực biết rằng chỉ có kiên định mới giúp hắn vượt qua được tất cả.
Từ giây phút này, hắn không chỉ là một chưởng môn yếu ớt phải học cách tu luyện, mà còn là người đứng đầu, người phải đối diện với những thử thách không chỉ đến từ sức mạnh mà còn từ những âm mưu đen tối, từ những con người mà hắn từng gọi là đồng môn.