Chương 14: Mảnh Kí Ức Vỡ Vụn

Kính Dực không thể nào ngủ yên suốt nhiều đêm nay. Những cơn ác mộng bắt đầu trở nên rõ ràng và mãnh liệt, như thể có một thế lực nào đó đang kéo hắn về một quá khứ xa xôi mà hắn không thể nhớ rõ. Hình ảnh những ngôi sao mờ nhạt, một hồ nước đen, và bóng dáng của một vị thần ánh sáng yêu một nữ thần mặt trăng cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn. Mỗi lần giấc mơ kết thúc, hắn tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh, cảm thấy đau đớn và bối rối, như thể một phần của linh hồn hắn đang cố gắng thoát ra khỏi những ký ức đã bị phong ấn.

Giấc mơ đêm qua rõ ràng hơn bao giờ hết. Vị thần ánh sáng, với đôi mắt long lanh như sao trời, đang ngắm nhìn nữ thần mặt trăng. Hai người họ đứng bên bờ hồ, ánh sáng của mặt trăng chiếu lên họ, nhưng bóng tối vẫn vây quanh. Câu chuyện trong giấc mơ này thật kỳ lạ: tình yêu giữa họ đẹp đến mức dường như không thể nào vỡ vụn, nhưng ngay khi vị thần ánh sáng quỳ gối trước nữ thần, lời hứa của họ bỗng vỡ tan. Nữ thần mặt trăng quay lưng, và chỉ còn lại hồ hoại thủy lặng lẽ, nơi vị thần ánh sáng chìm vào sự tăm tối, tan biến dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Kính Dực không thể hiểu nổi tại sao mình lại cảm thấy đau đớn đến vậy mỗi khi tỉnh dậy, như thể chính hắn là người bị phản bội, chính hắn là người tan biến dưới ánh trăng. Cảm giác ấy không thể diễn tả bằng lời, nhưng một thứ cảm xúc sâu kín đang dâng trào trong lòng hắn, khiến hắn không thể tự giải thích được.

Trong khi đó, Tô Khương Hi vẫn luôn ở bên hắn, không hiểu hết mọi điều nhưng luôn cảm nhận được sự thay đổi trong hắn. Một buổi chiều, khi Kính Dực ngồi một mình bên bờ hồ trong khuôn viên phái Khánh Hư, Tô Khương Hi tìm đến. Ánh mắt nàng lấp lánh, trong veo như nước hồ, không hiểu sao lại có một sự đồng cảm kỳ lạ khi nàng nhìn vào hắn.

"Ngươi lại gặp ác mộng sao?" Tô Khương Hi hỏi, giọng nhẹ nhàng, không quá nặng nề mà chỉ mang theo sự quan tâm.

Kính Dực không đáp, chỉ gật đầu, ánh mắt xa xăm. Hắn không muốn nói về những giấc mơ đó, về những ký ức mà hắn không thể giải thích. Nhưng Tô Khương Hi lại là người duy nhất không hỏi thêm quá nhiều, nàng chỉ ngồi xuống bên cạnh hắn, lặng lẽ chia sẻ khoảng không gian ấy.

Thật kỳ lạ, mặc dù Tô Khương Hi không biết gì về những giấc mơ ấy, nhưng chỉ cần sự hiện diện của nàng đã làm cho trái tim Kính Dực cảm thấy dịu lại. Nàng không hỏi, không tìm cách hiểu, mà chỉ đơn giản là ở bên cạnh hắn, như thể mọi nỗi đau sẽ được xoa dịu khi có nàng ở đó.

"Ngươi biết không," Tô Khương Hi nói sau một lúc im lặng, "Đôi khi, chúng ta không cần phải hiểu hết mọi thứ để cảm nhận được nó."

Kính Dực quay sang nhìn nàng, đôi mắt hắn vẫn đầy sự hoang mang. "Cảm nhận? Nhưng ta không thể cảm nhận được gì ngoài nỗi đau."

Tô Khương Hi khẽ cười, nụ cười của nàng như một tia sáng ấm áp trong màn đêm. "Nỗi đau sẽ dần nhạt đi, nếu ngươi để mình cảm nhận được tình cảm xung quanh. Có những thứ không cần phải hiểu, chỉ cần cảm nhận thôi."

Kính Dực im lặng nhìn nàng, rồi lại cúi đầu, ngón tay vô thức vuốt ve mặt hồ trước mặt. Những lời nàng nói khiến hắn cảm thấy có gì đó khác biệt, một cảm giác kỳ lạ mà hắn chưa từng cảm nhận trước đây. Tô Khương Hi là một người dễ mến, và sự chân thành trong đôi mắt nàng khiến Kính Dực không thể rời mắt.

Bất chợt, trong lòng hắn dâng lên một cơn sóng, một cảm giác ngọt ngào và đau đớn, một cảm giác mà hắn không thể lý giải được. Làm sao có thể yêu một người trong khi chính bản thân lại không biết rõ quá khứ của mình? Nhưng hắn cũng không thể phủ nhận rằng trái tim hắn đã rung động, và điều đó lại càng làm cho ký ức vỡ vụn trong hắn thêm hỗn loạn.

Tô Khương Hi nhìn hắn, thấy ánh mắt đầy đau thương của hắn, và vô thức đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai hắn, như một cử chỉ an ủi. "Dù thế nào, ta sẽ luôn ở đây. Chúng ta cùng nhau vượt qua."

Kính Dực không nói gì, nhưng trong sâu thẳm trái tim, một phần của hắn đã bắt đầu nhận ra rằng mình không thể sống một mình trong cái bóng tối mờ mịt đó. Và, dù có thể hắn chưa nhớ hết được mọi thứ, nhưng có lẽ chính nàng sẽ là người giúp hắn tìm lại những mảnh ký ức đã bị bỏ quên.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, bên bờ hồ, hai người lặng yên ngồi đó, chia sẻ một khoảnh khắc mà không cần lời nói. Ký ức của Kính Dực vẫn còn vỡ vụn, nhưng cảm giác an lành từ sự hiện diện của Tô Khương Hi khiến hắn dần có hi vọng vào những điều chưa rõ.