Trong thế giới nơi yêu ma tung hoành, người người vừa sinh ra đã mang hồn lực trời ban, có kẻ thắp sáng trời đất, có kẻ trấn áp bát hoang. Chỉ riêng Kính Dực, một tên thiếu niên bị gọi là phế vật, đến …
Trong thế giới nơi yêu ma tung hoành, người người vừa sinh ra đã mang hồn lực trời ban, có kẻ thắp sáng trời đất, có kẻ trấn áp bát hoang.
Chỉ riêng Kính Dực, một tên thiếu niên bị gọi là phế vật, đến năm mười sáu tuổi còn không thắp nổi một ngọn lửa nhỏ, bị làng xua đuổi, cười nhạo.
Hắn ôm giấc mộng “không màng thế sự, chỉ cần sống bình yên”, vào rừng sâu xây nhà trồng rau, ai dè… Nhặt được một lão già ăn bám tự xưng “cao nhân ẩn thế”.
Một bữa cơm đổi lấy thân phận đồ đệ, từ đó bắt đầu con đường tu tiên dở khóc dở cười.
Sư tôn bá đạo: “Đệ tử, nhổ cỏ đi, tu tâm dưỡng tính.”
Đệ tử ngoan ngoãn: “Vâng ạ.”
Sư tôn ung dung: “Nấu cơm đi, rèn luyện ý chí.”
Đệ tử kiên nhẫn: “Vâng ạ…”
Sư tôn cười híp mắt: “Đi trộm… À nhầm, thu thập linh dược cho ta, rèn luyện thân pháp.”
Đệ tử bật khóc: “Sư tôn người làm sao vậy…”
Nhưng nào ngờ, lão già đó là chưởng môn phái Khanh Hư — Đệ nhất môn phái trấn áp ma giới. Ngày yêu ma phá phong, sư tôn bị phong ấn, để lại lệnh bài chưởng môn… cho hắn.
Kính Dực: “Ta chỉ muốn sống bình yên thôi mà!”
Yêu vương Tề Sinh: “Ta thiếu ngươi một mạng, từ nay đi đâu cũng theo ngươi.”
Trưởng lão các phái: “Chưởng môn nhóc con kia, đứng lại cho ta!”
Yêu ma quỷ quái: “Thần thượng cổ… Ngươi đã trở về!”
Từ một tên phế vật bị cười nhạo, hắn trở thành chưởng môn gánh vác chính phái, kết huynh đệ với yêu vương máu lạnh, bị kéo vào cuộc chiến trời đất.
Mà trên hết, hắn phải giải cứu sư tôn — Vị cao nhân đã dạy hắn từ nhổ cỏ đến nấu cơm, từ mắng mỏ đến dạy dỗ, từ phàm nhân thành thần.
Kính Dực: “Sư tôn à… Rốt cuộc người là ai, người làm sao vậy…?”
Truyện dễ thương