Mạc Trường Không gật mạnh đầu.
Lục Vân Chân vốn là người quyết đoán, nếu đã quyết định rồi thì sẽ làm ngay. Anh chờ Mạc Trường Không uống hết ngụm nước mì cuối cùng lập tức đẩy hắn vào phòng tắm, đưa sữa tắm và dầu gội cho hắn sau đó chỉ chỗ vòi nước rồi đi thu dọn giường chiếu và tìm quần áo để thay nhưng anh vừa mới xoay người thì liền nghe trong phòng tắm vang lên một tiếng “rắc” sau đó là tiếng nước tuôn ra ào ào. Lục Vân Chân vội vàng chạy vào thì thấy Mạc Trường Không đang cởi trần, đứng trước ống nước đã bị vỡ, trên tay còn cầm cái vòi vừa bị hắn bẻ gãy, khuôn mặt ngơ ngác.
Lục Vân Chân: “Là lỗi của tôi.”
Anh đã xem nhẹ sức mạnh và khả năng hiểu biết của phi nhân loại này. Cũng may vì quá nghèo nên Lục Vân Chân biết làm rất nhiều thứ, trong nhà lại có đủ loại dụng cụ và vật liệu ông nội nhặt về. Anh khóa van tổng, tìm cờ lê và các dụng cụ khác, loay hoay nửa tiếng cuối cùng cũng sửa xong ống nước. Anh không dám để Mạc Trường Không tự tắm nữa, thầm nghĩ hai người đàn ông cũng chẳng có gì phải né tránh bèn đi lấy xơ mướp và cái ghế nhỏ, bảo hắn ngồi xuống rồi bắt tay kỳ cọ giúp hắn.
Tóc Mạc Trường Không dài gần chạm đất, lại rối tung, quấn lại thành vô số nút chết, gỡ thế nào cũng không ra. Thấy Lục Vân Chân lộ ra vẻ mặt phức tạp, hắn lập tức giơ tay lên, đầu ngón tay hóa thành lưỡi dao, cắt nhẹ một đường tiếp đó mái tóc dài của hắn đã biến thành tóc ngắn ngang vai. Tóc lập tức trở nên gọn gàng, dễ chải hơn rất nhiều.
Lục Vân Chân nhìn đống tóc rơi trên đất, ngập ngừng nói: “Chẳng phải người xưa rất coi trọng thân thể, tóc da, nói là do ba mẹ ban cho sao?”
Mạc Trường Không: “Ừm, con là của sư tôn.”
Hắn được sư tôn nuôi lớn nên tóc, thân thể, tất cả mọi thứ của hắn đều thuộc về sư tôn.
Lục Vân Chân thấy hắn thực sự không để tâm thì mới yên lòng, dọn đống tóc rối đã bị cắt đi sau đó cầm xơ mướp nghiêm túc kỳ cọ cho hắn. Người này ở dưới đất quá lâu nên bẩn khủng khϊếp, nước chảy ra toàn màu đen. Lục Vân Chân kiên nhẫn cọ rửa hết lần này đến lần khác, nước chảy xuống đều đen ngòm. Sau khi cẩn thận chà rửa hơn một tiếng đồng hồ, dùng gần hết nửa chai sữa tắm thì dáng vẻ thật sự của Mạc Trường Không mới dần lộ ra sau đó anh lấy dao cạo râu giúp hắn cạo râu cho gọn gàng.
“Đừng động đậy.”
Dao cạo của Lục Vân Chân là loại cũ, lưỡi rất bén nên dễ cắt rách da vì vậy anh cẩn thận giữ mặt hắn, cả người áp sát người hắn, ngón tay vô cùng nhẹ nhàng.
Chiếc áo phông trắng trên người Lục Vân Chân đã sớm bị nước làm ướt sũng, dán chặt lấy thân thể, lộ ra dáng vẻ bên trong. Đầu ngón tay ấm áp của Lục Vân Chân chạm nhẹ vào da mặt Mạc Trường Không, dưới mái tóc ngắn mềm mại, trong mắt anh ẩn hiện hơi nước khiến tim người ta ngứa ngáy. Ở suối nước nóng trên Vô Kiếm Phong, Mạc Trường Không từng nhìn thấy cảnh đẹp như thế này vô số lần. Khi đó hắn đã không kiềm chế nổi du͙© vọиɠ, kéo sư tôn làm bao điều trái luân thường đạo lý ngay trong nước. Sư tôn vốn cực kỳ bảo thủ, dễ xấu hổ, tuy miễn cưỡng đồng ý nhưng lúc nào cũng lo lắng bị người khác phát hiện nên dù hắn có làm loạn đến cỡ nào thì sư tôn cũng cố gắng chịu đựng tới tận cùng, không chịu phát ra âm thanh mà hắn thì lại rất xấu xa, rõ ràng trong lòng yêu đến chết đi sống lại vẫn cố ý nói những lời không đứng đắn, ép sư tôn đỏ bừng mặt, không thể không mở miệng cầu xin.
“Trường Không, đừng nói nữa.”
“Trường Không, nhanh kết thúc đi.”
“Trường Không.”
…
“Trường Không?”
Giọng nói vui vẻ kéo Mạc Trường Không từ ký ức xa xưa trở về. Hắn nhìn người đang còn sống trước mặt, vẫn còn hơi ấm, biết nói biết cười, chợt nhận ra mình lại phạm sai lầm nên nhân lúc Lục Vân Chân không chú ý lén thắt chặt chiếc khăn tắm đang quấn ngang hông, che đi phản ứng không nên có.
Vết bầm trên cổ sư tôn đỏ đến chói mắt. Vị kiếm tiên từng một kiếm từng chấn động tam giới khiến yêu ma nghe danh đã run sợ nay lại rơi vào trần tục hơn nữa còn bị thứ yêu quái tầm thường kia làm nhục, suýt nữa đã mất mạng. Tất cả đều là lỗi của hắn. Nếu không phải vì hắn tham luyến thân thể sư tôn, không màng đến luân thường, buông thả du͙© vọиɠ, phạm vào sai lầm lớn thì mọi chuyện đã không đến mức như thế này. Sư tôn đã tha thứ cho hắn. Hắn phải hối cãi làm người, trở thành một đồ đệ tốt. Hắn không được nghĩ linh tinh nữa.
Lục Vân Chân kinh ngạc nhìn thành quả lao động của mình. Anh cho rằng Mạc Trường Không là một người thô kệch, nào ngờ sau khi tắm rửa sạch sẽ lại là một người đàn ông cực kỳ xuất sắc. Ngũ quan hoàn mỹ, cơ bụng sáu múi, eo săn chắc, chân dài, cả người tràn ngập hormone nam tính, chỉ cần chụp vài tấm ảnh tạp chí thôi cũng đủ khiến bao cô gái phát cuồng la hét, chỉ tiếc ngọc đẹp nhưng lại có vết nứt. Mạc Trường Không bị giam dưới đất quá lâu, da thịt lâu ngày không thấy ánh mặt trời nên lộ ra vẻ nhợt nhạt bệnh hoạn; dưới mắt có quần thâm nhè nhẹ trông như đánh mắt khói, bên má còn có hình xăm rợn người khiến sự hoàn mỹ này nhuốm khí tức u ám tựa như một ác ma sa ngã từ thiên đường xuống địa ngục. Nếu mời hắn đi đóng phản diện trong phim hẳn là không cần phải hóa trang.
Lục Vân Chân có chút ghen tỵ với trai đẹp. Anh dùng thẩm mỹ của một thẳng nam lén so sánh hai người thì cảm thấy Mạc Trường Không rất đẹp trai nhưng khí chất quá hung dữ, không phải kiểu nam thần ấm áp biết dỗ con gái vui vẻ, chắc chắn sẽ giống mình, không tìm được bạn gái. Anh em tốt thì phải cô đơn cùng nhau.
Lục Vân Chân tự bổ não sau đó không nhịn được bật cười, càng nhìn càng thấy Mạc Trường Không thuận mắt còn Mạc Trường Không thì bị nụ cười của Lục Vân Chân làm cho ngơ ngác. Hắn ngẩng đầu lên liền thấy đôi mắt sư tôn cong cong, bên khóe miệng hiện ra hai lúm đồng tiền nhỏ. Chiếc áo ướt sũng dính sát vào cơ thể, quần ngắn cũn cỡn, đôi chân trắng nõn thon dài cứ lắc lư trước mắt hắn.
Nhịn! Nhất định phải nhịn!
Sau khi tỉnh lại thì hắn phát hiện thế giới đã thay đổi, liêm sỉ của mọi người cũng hạ xuống. Nữ tử sẽ mặc váy hở tay hở đùi đi dạo phố, ngoài bãi biển thì nam nữ cười đùa, chỉ che thân bằng vài mảnh vải, phóng túng táo bạo đến mức hắn chẳng biết phải nhìn vào đâu nên so với trước kia thì hành vi của sư tôn cũng mạnh dạn, phóng khoáng hơn nhiều chứ tuyệt đối không phải cố ý dụ dỗ hắn. Hắn phải sớm làm quen với những chuyện này, chỉ cầu sư tôn đừng đi ra biển.