Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sư Tôn

Chương 8: Quyết định sống chung

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trốn tránh thì xấu hổ mà chẳng có ích gì. Người đàn ông đã rửa sạch máu quái vật trên người nên bàn tay trông không còn kinh khủng như trước. Sợi xích đen cũng được hắn thu nhỏ lại, quấn ba vòng quanh cổ tay tựa như một chiếc vòng kim loại thô ráp. Gió đêm thổi qua làm vài quả nho chín trên giàn rơi xuống đầu hắn, nảy lên một cái rồi mất hút trong mái tóc dài rối bời. Người đàn ông vẫn quỳ thẳng lưng, khuôn mặt vô cảm, dáng người tựa như một pho tượng thép sau đó hắn len lén nhún vai muốn làm quả nho rơi xuống đất nhưng nhún vài lần vẫn không được khiến cảnh tượng này có chút buồn cười.

Lục Vân Chân bật cười, nỗi sợ hãi cũng theo đó giảm đi khá nhiều. Anh lấy dũng khí bước tới, ngồi xổm xuống sau đó nghĩ lại thấy không ổn nên đổi sang quỳ nhưng lại càng thấy không ổn hơn. Sau khi do dự một lúc, Lục Vân Chân thử hỏi: “Ân nhân? Chúng ta có thể đừng quỳ được không?”

Người đàn ông khựng lại sau đó giơ tay ra túm lấy cánh tay Lục Vân Chân, kéo anh đứng dậy tiếp đó hai người đứng đối diện nhau im lặng rất lâu. Lục Vân Chân hơi căng thẳng, mắt cứ dán vào quả nho đang từ từ lăn xuống vai đối phương, không biết nên nói gì.

Người đàn ông hỏi khẽ: “Người… sợ con?”

“Hả?”

Lục Vân Chân phát hiện ra người này còn căng thẳng hơn cả mình, bàn tay mỗi lúc một siết chặt hơn làm xương Lục Vân Chân như muốn gãy rời khiến anh đau đến nhe răng hít mạnh. Người đàn ông thấy vậy lập tức buông tay, trong mắt toàn là hoảng loạn, hối lỗi.

“Không sao, không đau lắm.”

Lục Vân Chân nhận ra hắn trông dữ tợn nhưng lại không muốn làm hại anh nên an tâm hơn. Anh nghĩ một lát sau đó hái hai chùm nho rửa sạch rồi đưa qua, ngượng ngùng xin lỗi: “Xin lỗi, lần đầu gặp chuyện như vậy, tôi sợ quá nên chưa hỏi gì đã bỏ lại ân nhân. ”

Nếu là người bình thường thì ai lại quỳ lạy suốt như thế. Nếu hắn chịu nói chuyện tử tế thì anh cũng đâu đến mức phải bỏ chạy.

“Đây là nho tôi tự trồng, ăn cũng khá ngon.”

Lục Vân Chân cẩn thận mời mọc: “Anh nếm thử đi?”

Người đàn ông nhận lấy ăn ngấu nghiến, ngay cả hạt cũng nuốt trông như đã đói bụng rất nhiều năm. Lục Vân Chân thấy hắn ăn được thức ăn loài người, không ăn thịt người thì lại càng yên tâm hơn. Anh dẫn hắn vào phòng khách sau đó vào bếp nấu một nồi mì trứng lớn, vừa ăn vừa trò chuyện: “Tôi tên Lục Vân Chân, còn anh?”

“Mạc… Mạc Trường Không.”

“Tôi chỉ là sinh viên bình thường, không phải sư tôn của anh đâu.”

“Người chính là sư tôn.”

Trong lúc trò chuyện, Lục Vân Chân phát hiện hình như người tên Mạc Trường Không này đã lâu không nói chuyện nên quên luôn cả từ vựng, ngôn ngữ như bị cản trở. Mỗi câu nói ra đều phải nghĩ rất lâu sau đó mới chậm chạp bật ra được vài chữ, chỉ riêng hai chữ “sư tôn” thì lại thuận miệng đến mức giống như đã khắc sâu vào tận tâm khảm khiến anh có cảm giác như hắn đã lặp đi lặp lại hai chữ này vô số lần. Lục Vân Chân từng làm gia sư nên rất kiên nhẫn với trẻ nhỏ. Anh tốn khá nhiều thời gian để hướng dẫn sau đó rốt cuộc cũng giúp hắn nhớ lại cách nói chuyện. Lúc Mạc Trường Không nói chuyện xen kẽ rất nhiều từ cổ khó hiểu. Hắn cố gắng kể lại mọi chuyện.

Mạc Trường Không là đệ tử của Vô Kiếm Phong, thân phận là kiếm linh tiên thiên. Không biết vì lý do gì (đoạn này nghe không hiểu) mà bị phong ấn dưới lòng đất suốt vạn năm, gần đây mới phá ấn xuất thế, đi tìm sư tôn chuyển thế của hắn. Không rõ tiêu chuẩn phán đoán của hắn là gì (đoạn này cũng nghe không hiểu), tóm lại hắn nhận định Lục Vân Chân chính là sư tôn hắn.

Chuyện này có chút….

Nhưng Lục Vân Chân đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng hắn đánh nhau với quái vật, xác thực đây là thế giới hiện thực chứ không phải tưởng tượng nên anh không dám nghi ngờ về sự tồn tại của những sinh vật phi nhân loại nữa.

Mạc Trường Không nói Vô Kiếm Phong là một danh môn chính phái, chuyên trảm yêu trừ ma, che chở chúng sinh. Chuyện đêm nay nhìn hắn có vẻ rất hung ác, thủ đoạn tàn nhẫn nhưng kẻ bị hắn đánh chết lại là quái vật ăn thịt người, tính ra hắn đã cứu mạng anh cho nên hắn là người tốt?

Trong đầu Lục Vân Chân rút ra kết luận này, bắt đầu tự phản tỉnh bản thân vì đã nhìn mặt bắt hình dong, hiểu lầm ân nhân. Anh không thể chứng minh mình không phải là sư tôn chuyển thế của Mạc Trường Không, cũng không thắng nổi sự khăng khăng của đối phương nên đành coi cách xưng hô này như một biệt danh, để mặc hắn gọi.

Lục Vân Chân quan tâm hỏi: “Anh có nhà không?”

Mạc Trường Không trả lời: “Nơi nào có sư tôn nơi đó chính là nhà của con.”

Lục Vân Chân ngẩn người. Trong lòng bỗng nhiên nhói lên, có chút đau đớn sau đó anh chợt nhớ ra người này đã bị phong ấn dưới lòng đất suốt bao năm, chịu đủ mọi khổ sở, hiện nay thời thế đã thay đổi, đã sớm chẳng còn gì quen thuộc nữa. Hắn lại không có nơi nào để đi, không người quen biết, có lẽ hắn đang mong “sư tôn” có thể thu nhận mình.

“Sư tôn, con biết sai rồi.”

Mạc Trường Không cúi đầu, thậm chí trong giọng nói còn có chút sợ hãi giống như một mãnh thú sắp bị vứt bỏ: “Đừng… đừng đuổi con đi.”

Lục Vân Chân vội vàng an ủi: “Đừng sợ, tôi sẽ không đuổi anh đi.”

Anh vốn không có kinh nghiệm xử lý những việc liên quan tới phi nhân loại, cũng không quen biết ai trong giới huyền học, càng không dám đưa hắn đến cục cảnh sát huống hồ hắn đã cứu mạng anh, theo lý là phải báo đáp.

Lục Vân Chân áy náy nói: “Điều kiện nhà tôi không tốt, cuộc sống có chút vất vả, nếu ân nhân không chê thì cứ ở lại đây. Đợi anh tìm được chỗ tốt hơn rồi tính tiếp.”
« Chương TrướcChương Tiếp »