Người đàn ông bấm một pháp quyết khiến xác con quái vật bốc lên ngọn lửa đen, rất nhanh đã hóa thành tro bụi. Hắn lại đá thêm mấy cái rồi triệu hồi gió cuốn sạch tro cốt quái vật xuống sông, hủy thi diệt tích, gọn gàng sạch sẽ.
Lúc này Lục Vân Chân đã nhận ra người đàn ông này không phải người bình thường. Anh sờ cái cổ còn đau nhức, có chút sợ hãi nhưng đã được người ta cứu mạng thì nhất định phải cảm tạ.
Anh nên nói gì cho phải đây?
Trong lúc Lục Vân Chân còn đang do dự thì người đàn ông đã xử lý xong xác con quái vật, lúc này đang kéo theo sợi xích đen dài bước từng bước về phía anh. Dưới mái tóc rối bời, trên má trái hắn có xăm hình hai con rắn, đôi mắt đỏ tươi còn vương sát khí, hơi thở dồn dập chằm chằm nhìn thanh niên đang ngồi dưới đất.
Lục Vân Chân bị ánh mắt của hắn dọa cho run rẩy. Ánh mắt của người đàn ông còn đáng sợ hơn cả con quái vật kia, bên trong ẩn chứa sự tham lam đến tận xương tủy như muốn lột trần từng tấc da thịt, nuốt cả linh hồn anh vào bụng.
Chẳng lẽ vừa thoát khỏi hang sói đã rơi vào miệng hổ?
Lục Vân Chân run giọng nói: “Cảm… cảm ơn.”
Gió đêm lạnh lẽo, khuôn mặt Lục Vân Chân bị trầy xước, trong lúc vùng vẫy áo quần đã rách tơi tả để lộ ra vết bầm tím do bị siết cổ. Người đàn ông nhìn một hồi lâu sau đó thả lỏng nắm đấm, chậm rãi đưa tay ra như muốn chạm vào da thịt Lục Vân Chân để xác nhận sự thật trước mắt. Bàn tay của hắn to hơn người thường, chai sạn, lại còn dính máu quái vật khiến Lục Vân Chân kinh hãi lùi về phía sau.
Người đàn ông nhận ra sự căng thẳng bất an của thanh niên, cũng ý thức được thân thể người phàm không chịu nổi sát khí dữ tợn trên người mình nên vội vàng thu tay lại, không dám quá trớn. Sắc đỏ trong mắt dần tan, khôi phục thành màu nâu đen bình thường, khí tức trên người cũng trở nên hiền hòa vô hại. Hắn quấn sợi xích lên cánh tay, từ từ quỳ một gối xuống, thành kính cúi đầu tựa như tướng sĩ thời xưa đối diện với minh chủ của mình. Hắn kìm nén muôn vàn cảm xúc, khẽ gọi một tiếng: “Sư tôn.”
Nỗi nhớ ngàn năm, chờ đợi vạn năm, yêu hận đan xen, đau khổ dằn vặt, tất cả không thể nói thành lời, chỉ có thể gói gọn trong hai chữ này.
Bầu không khí rơi vào tĩnh lặng thật lâu. Trong đêm khuya vắng vẻ, hơi thở hai người đều trở nên hỗn loạn.
Lục Vân Chân nhìn dã thú trước mắt bỗng trở nên ngoan ngoãn, nghe thấy cách xưng hô không phù hợp với thời đại đó, sau khi xác nhận xung quanh không còn ai khác thì vô cùng bối rối. Anh chắc chắn, khẳng định, cam đoan bản thân không quen biết người đàn ông phi nhân loại này. Một sinh viên năm ba ngành Công nghệ thông tin, tương lai là lập trình viên, còn chưa bắt đầu thực tập, càng không thể có “đồ đệ”.
Người đàn ông quỳ trước mặt Lục Vân Chân vững chãi như núi, bất động như đá. Lục Vân Chân im lặng lùi về phía sau. Dù đêm nay thế giới quan của anh đã tan nát thành từng mảnh vụn nhưng con người có bệnh tâm thần thì phi nhân loại cũng có thể mắc bệnh tâm thần. Rõ ràng là người đàn ông này không được bình thường. Tuy ông nội từng dạy làm người phải có lương tâm, không được nhận ân huệ lại giả vờ không biết nhưng hành vi người đàn ông này quá quái dị, ánh mắt cũng quái dị, toàn thân toát sự kinh khủng khó diễn tả như tà vật trong chuyện ma quái.
Quá nguy hiểm.
Tóc gáy Lục Vân Chân dựng đứng. Đây là lần đầu tiên trong đời anh làm chuyện trái lương tâm, phớt lờ ân cứu mạng, nhân lúc đối phương “không chú ý” lén bò dậy rồi chạy trốn.
Người đàn ông vẫn quỳ bất động tại chỗ. Đợi đến khi Lục Vân Chân chạy xa hắn mới ngẩng đầu nhìn về hướng Lục Vân Chân biến mất, khẽ hít khí tức còn sót lại trong không khí sau đó thoắt một cái đã biến mất.
Lục Vân Chân dùng tốc độ chạy 100 mét trong thi đấu cắm đầu chạy một mạch, cũng may đang chạy thì thấy một chiếc xe đạp công cộng của hãng khác. Anh lập tức mở khóa, leo lên sau đó dốc sức đạp, cuối cùng cũng chạy về được đến nhà.
Nhà Lục Vân Chân ở một ngôi làng nằm trong thành phố, là một căn nhà cũ có sân, ở sát bên chợ. Căn nhà đã xây được mấy chục năm, rất nhỏ, chỉ hơn ba mươi mét vuông được ngăn ra thành một phòng ngủ và một phòng khách. Bên cạnh nhà là một khu di tích lịch sử nên chắc chắn sẽ không bị giải tỏa hơn nữa lúc chính quyền làm dự án cải tạo đô thị còn gia cố, sửa chữa lại toàn bộ, xây thêm bếp và nhà vệ sinh riêng cho từng nhà. Khi ông nội còn sống, trong sân nhà chất đầy đồng nát ông nhặt về, bây giờ thì không còn nữa nên Lục Vân Chân trồng rau, hoa thay vào, còn có một gốc nho già, mỗi cuối hạ đều trĩu quả. Lúc này trên giàn vẫn còn mấy chùm nho chín muộn chưa hái.
Lục Vân Chân vẫn chưa bình tĩnh lại, căn nhà lại trống rỗng, chẳng có ai an ủi anh. Anh ngồi trong góc một lúc sau đó đứng dậy đi tắm nước nóng rồi lấy hộp thuốc ra xử lý vết trầy và vết bầm tím trên người tiếp đó gọi điện cho tổng đài xe đạp công cộng khóa chiếc xe bị bỏ trên cầu lại. Sau khi làm xong mọi chuyện Lục Vân Chân mới tạm thả lỏng được chút. Cảm xúc căng thẳng dần dịu xuống, đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Lục Vân Chân nhớ lại tất cả chuyện kỳ lạ tối nay, cảm thấy như đang say rượu sau đó nằm mơ một cơn ác mộng quái gở. Không hiểu sao bóng dáng người đàn ông quỳ dưới đất cùng tiếng “sư tôn” đầy đau khổ kia cứ lượn lờ trong lòng anh mãi không thể quên, chỉ cần nhắm mắt là nó lại xuất hiện trong đầu khiến anh vô cùng khó chịu.
Lục Vân Chân nghĩ rằng mình đã phán đoán sai tình hình, làm ra hành động vong ân phụ nghĩa nên mới dằn vặt đến vậy. Lần sau gặp lại anh nhất định phải hỏi rõ ràng người đàn ông đó là ai nếu như còn có lần sau.
Sau khi cất hộp thuốc, Lục Vân Chân lắc lắc mái tóc còn ướt, mặc áo phông rộng cùng quần đùi hoa, chân đi đôi dép lê rách định ra sân hái nho, rửa sạch rồi ăn cho đỡ sợ. Khi vừa mở cửa đi ra sân Lục Vân Chân lập tức nhìn thấy người đàn ông cao lớn đó đang ngoan ngoãn quỳ dưới giàn nho, thấy anh thì gọi khẽ một tiếng: “Sư tôn.”
Lục Vân Chân vội thu chân về, đóng cửa, dụi mắt sau đó mở cửa ra lần nữa nhưng cảnh tượng vẫn không có gì thay đổi khiến cả người Lục Vân Chân lập tức hóa đá.