Chương 6: Đoàn tụ

Sau khi Lục Vân Chân nhìn rõ khuôn mặt của quái vật thì bị dọa đến choáng váng, chút tư tưởng duy vật cuối cùng còn sót lại trong đầu cũng tan biến, đành thừa nhận khoa học và huyền học không có quan hệ và số mệnh của anh quả thật có vấn đề.

Cầu Hải Nguyệt quá hẻo lánh, chung quanh toàn nhà máy và đồng ruộng tối om, nghe đâu từng có tài xế sát hại hành khách rồi vứt xác ở đây, nạn nhân đã kêu gào rách cả cổ họng cũng chẳng ai nghe. Lục Vân Chân vội vàng lấy lá bùa trên cổ ra xem nhưng phát hiện nó đã hóa thành tro bụi.

Kém chất lượng quá rồi!

Lục Vân Chân sờ soạng khắp người nhưng ngoài điện thoại, ví tiền và túi đồ nướng thì chẳng còn gì. Trên đường trống trơn, không có vật nào có thể dùng làm vũ khí nên anh đành bỏ xe lại, quay đầu chạy trối chết nhưng người thường sao chạy thoát nổi quái vật?

Lục Vân Chân mới chạy được mấy bước đã bị cánh tay khẳng khiu như cành cây khô của quái vật túm chặt lấy bắp chân sau đó bị kéo ngã xuống đất rồi bị lôi xềnh xệch về hướng ngược lại. Anh kinh hoảng ngẩng đầu lên thì lập tức đối diện với một khuôn mặt dị hợm, mũi ngửi thấy hơi thở đầy tanh hôi, còn thấy rõ cả máu thịt dính đầy trên những chiếc răng nhọn hoắt.

Quái vật hít lấy hít để mùi vị trên người Lục Vân Chân, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, nước dãi nhỏ tỏng tỏng, sắp nhỏ cả lên người Lục Vân Chân.

“Cút đi!”

Lục Vân Chân vừa hoảng sợ vừa ghê tởm, giơ chân còn lại đá mạnh vào người nó nhưng làn da trơn nhớt, dai cứng của quái vật chẳng hề hấn gì, dù anh có đá thế nào cũng không có tác dụng.

Quái vật lè chiếc lưỡi dài, cười khặc khặc: “Hi hi, tân nương của ta.”

Lục Vân Chân: “Cái gì?”

Sau khi Lục Vân Chân nghe thấy câu này thì có chút nghi ngờ mình nghe lầm nhưng thứ anh càng ngờ vực hơn là mắt mũi và đầu óc con quái vật này. Nếu nửa đêm đã rình ở cầu để bắt vợ thì tại sao lại tóm nhầm một thằng đàn ông?

Anh bạn! Anh bắt nhầm người rồi!

Lục Vân Chân giãy giụa, nước mắt gần như trào ra, đáng sợ hơn cả là con quái vật này không phân biệt nổi nam nữ, dù có tóm được đàn ông cũng muốn cưỡng bức cho bằng được. Đầu lưỡi lạnh lẽo của nó liếʍ dọc bắp chân anh khiến anh nổi da gà khắp người. Trong tình thế cấp bách, Lục Vân Chân không kịp nghĩ nhiều đã mở túi đồ ăn trong tay tiếp đó nhét mạnh cánh gà nướng vào miệng quái vật. Đây chính là cánh gà siêu cay ở tiệm thịt nướng Tiểu Vương, là món La Tiểu Béo khoái khẩu nhất, cắn một miếng có thể uống nửa chai bia.

Con quái vật sống lâu dưới nước, chưa từng nếm qua vị cay nên vị giác vô cùng nhạy cảm. Nó nuốt miếng cánh gà xuống, ngây ra một lúc sau đó có mới phản ứng, đau đớn ôm lấy miệng và bụng lăn lộn điên cuồng, còn cà mạnh lưỡi xuống mặt đường, liên tục nôn khan như muốn nôn hết vị cay ra ngoài.

Chân Lục Vân Chân được thả ra nên anh nhân cơ hội này bò dậy sau đó liều mạng bỏ chạy. Quái vật biết mình bị chơi xỏ, vô cùng giận dữ, mặc kệ dạ dày như đang bị lửa đốt, lao tới như rắn nước đè Lục Vân Chân xuống đất. Nó bóp chặt cổ anh sau đó há cái miệng như chậu máu ra gầm lên: “Ăn thịt ngươi.”

Nó muốn siết chết con mồi, xé nát máu thịt tươi ngon sau đó nuốt vào bụng.

Lục Vân Chân bị nhấc bổng lên, cổ họng truyền đến cơn đau nghẹt thở. Lúc này cuộc đời ngắn ngủi của anh như một thước phim lướt qua trong đầu, tầm mắt dần trở nên mơ hồ, nước mắt chậm rãi rơi xuống. Trong lúc Lục Vân Chân vùng vẫy thì điện thoại trong túi rơi xuống đất, màn hình rạn nứt, hiện lên giao diện khóa màn hình.

23:59

Thứ Năm, ngày 18 tháng 10.

Ngày 19 tháng 9, năm Bính Dần.

Lục Vân Chân chợt nhớ đến lời đại sư Từ Bi: “Thọ ngắn, không sống quá hai mươi tuổi.”

Sắp được gặp lại ông nội rồi.

Con quái vật thấy Lục Vân Chân sắp hôn mê, thỏa mãn há miệng, đang chuẩn bị xé nát máu thịt mỹ vị thì đột nhiên có một sợi xích đen to lớn từ hư không bay tới siết chặt lấy miệng nó, làm gãy mấy chiếc răng của nó rồi hung hăng kéo nó về sau. Con quái vật lập tức buông Lục Vân Chân, phát ra tiếng thét thảm thiết chói tai. Lục Vân Chân mềm nhũn rơi xuống đất, không khí tràn vào lá phổi đang cận kề cái chết như tiếp thêm sinh khí cho anh. Anh ôm lấy cái cổ đau rát, thở dốc rất lâu tầm mắt mới từ mơ hồ chuyển sang rõ ràng, ý thức cũng từ từ quay về.

Lục Vân Chân nhìn thấy con quái vật ăn thịt người kia bị khóa chặt bởi vô số sợi xích nặng nề và một người đàn ông cao to, áo quần rách rưới đang vung nắm đấm như sắt thép, nện như mưa lên người con quái vật. Cả người người đàn ông vô cùng bẩn thỉu nên không nhìn thấy rõ khuôn mặt. Cách ăn mặc của hắn rất kỳ lạ, đi chân trần, tóc dài rũ rượi, hai mắt đỏ rực tràn ngập sát khí, thoạt nhìn chẳng khác nào một con dã thú đang bị chọc giận.

Nắm đấm của hắn nện xuống đâu máu thịt văng tung tóe đến đó khiến con quái vật da rách xương gãy, biến thành một đống bầy nhầy cộng thêm tiếng rên thảm thiết của nó làm nền tạo nên một bức tranh bạo lực cực hạn. Lưỡi quái vật bị kéo đứt, thân thể bị đánh nát vụn, xương cốt gãy rời từng khúc, cuối cùng hóa thành một đống máu thịt bầy nhầy. Thù hận phải sâu đến mức nào mới có thể ra tay tàn nhẫn đến mức này.

Quái vật này gϊếŧ cha hắn hay cướp vợ hắn? (Mật: túm chân vợ, liếʍ vợ)

Lục Vân Chân sững sờ, ngồi bệt dưới đất, suýt nữa đã bị máu từ con quái vật văng trúng. Mãi một lúc lâu sau anh mới hoàn hồn, hốt hoảng nhặt chiếc điện thoại đã vỡ màn hình lên xem giờ.

00:01

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 10.

Ngày 20 tháng 9, năm Bính Dần.

Anh… đã sống qua tuổi hai mươi?