Hôm nay là ngày 18 tháng 10, cũng chính là sinh nhật 20 tuổi của Lục Vân Chân. Ba năm đại học, trừ chuyện không tìm nổi bạn gái thì vận may của Lục Vân Chân khá bình thường. Năm nào cũng có học bổng, đi làm thêm cũng thuận lợi, không bệnh tật, không tai nạn. Anh lạc quan cho rằng là mình đã “đổi vận” còn dự định ít hôm nữa sẽ lại đến chùa Long Linh tìm đại sư Từ Bi, cảm tạ bùa hộ thân của đại sư đã phù hộ anh bình an tiện thể hỏi xem nếu anh làm nhiều việc thiện thì có thể cải mệnh hay không. Các bạn học trong lớp đều đã có người yêu, anh rất ngưỡng mộ bọn họ.
Nhân duyên của Lục Vân Chân không tệ nên bạn bè thường xuyên làm ầm ĩ bắt anh phải mời cơm, đây vốn là quan hệ xã giao của đám con trai với nhau. Ví dụ như trước đây, La Tiểu Béo là một thiếu gia con nhà giàu vào dịp sinh nhật đã mời mấy anh em đi ăn hải sản rồi hát karaoke. Giờ đến sinh nhật Lục Vân Chân, La Tiểu Béo chính là người cầm đầu hò hét bắt anh phải mời, Lục Vân Chân cũng đã định sẽ ăn mừng đàng hoàng nên từ trước đó đã dành ra ít tiền sinh hoạt, cười nói mời cả đám đi ăn lẩu Hải Yến.
Lẩu Hải Yến là chuỗi nhà hàng lẩu nổi tiếng nên giá có hơi đắt. La Tiểu Béo cùng mấy người bạn thì thầm bàn bạc sau đó đồng loạt khoác vai Lục Vân Chân, đưa ra đề nghị: “Gần đây anh Béo đang giảm cân, không muốn ăn lẩu. Hôm nay bọn tôi chỉ muốn ăn khuya thôi, ăn đùi gà nướng, ba chỉ nướng siêu cay ở tiệm thịt nướng Tiểu Vương kèm mấy chai bia là tuyệt vời nhất!”
Tiệm thịt nướng Tiểu Vương là quán vỉa hè ngay cạnh trường, mùi vị ngon mà giá cả lại rẻ. Lục Vân Chân hiểu bạn bè sợ anh thiếu tiền nên cố tình chọn chỗ rẻ vì vậy không từ chối ý tốt của mọi người. Sau bữa tối đơn giản, cả nhóm kéo đến tiệm thịt nướng, gọi đầy một bàn, bia lẫn rượu trắng uống loạn xạ, ai nấy đều say khướt, vừa ôm nhau hát mừng sinh nhật vừa mời rượu nhau, cả đám ăn nói lung tung đến mức cũng chẳng biết mình đã nói gì.
La Tiểu Béo nâng ly: “Chúc… chúc anh Chân sớm thoát kiếp FA!”
Lục Vân Chân cũng nâng ly: “Được! Sang năm nhất định thoát… thoát kiếp FA! Miễn có đối tượng là được, thế nào cũng được.”
Cả đám vỗ tay ầm ĩ: “Anh Chân có chí khí!”
Lúc tiệc sinh nhật kết thúc đã gần mười một giờ. Chuyến xe buýt cuối cùng đã qua từ lâu. Lục Vân Chân từ chối lời mời của bạn cùng lớp đến ký túc xá nam ở tạm, cũng từ chối luôn đề nghị của La Tiểu Béo thuê phòng khách sạn. Sau khi gói ghém chỗ đồ nướng còn lại thì đạp xe đạp công cộng về nhà.
Làng đại học nằm ở ngoại ô, nhà Lục Vân Chân lại ở nội thành, đạp xe mất chừng nửa tiếng, trên đường có gió biển thổi tới, vừa tỉnh rượu vừa tiêu cơm nhưng dù chỉ là xe đạp thì lái xe lúc say rượu cũng không tốt. Trong cơn mơ màng Lục Vân Chân đã đi lạc, chẳng hiểu vì sao anh lại đạp lên cầu Hải Nguyệt vắng vẻ không bóng người lại còn đâm vào lan can, ngã lăn ra đường. Sau đó lại phát hiện xích xe đã đứt nên đành dắt bộ.
Lục Vân Chân đã quá quen với những chuyện xui xẻo như vậy. Anh vừa đi vừa ngân nga khe khẽ dưới ánh trăng bạc sau đó đột nhiên phát hiện bên kia lan can có một người đàn ông tóc tai ướt sũng đang gật đầu với mình giống như chào hỏi. Lục Vân Chân cảm thấy mất mặt vì bị bắt gặp cảnh té xe bèn cười gượng sau đó tiếp tục dắt xe đi nhưng còn đi được mấy bước đã cảm thấy bùa hộ thân trên cổ nóng rực. Men rượu lập tức tan đi, đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Lục Vân Chân bỗng nhận ra một vấn đề nghiêm trọng. Cầu Hải Nguyệt là cầu cũ, cao bốn mét, dài hơn trăm mét, phía dưới là con sông đổ ra biển mà bây giờ anh đang đứng giữa cầu, bên trong lan can, như vậy người đàn ông đang đứng ở bên ngoài lan can cao hơn mặt đất bốn mét kia rốt cuộc là cái gì?
Lục Vân Chân rùng mình, toàn thân lạnh toát. Lúc này có một tiếng cười quái dị vang lên. Lục Vân Chân chậm rãi quay đầu lại thì kinh hãi phát hiện người đó đang đứng dưới sông dưới cầu Hải Nguyệt. Thân hình cao gầy dị thường giống như bị kéo dài thành cây cột điện cao mấy mét, các bộ phận như được ghép lại với nhau một cách kỳ quái, chỉ có kích cỡ cái đầu là bình thường, thoáng mang hình dáng con người. Ánh đèn đường mờ ảo, sinh vật đó dùng đôi mắt trắng dã không có tròng đen khóa chặt lấy anh tiếp đó nở nụ cười kinh khủng. Khóe miệng toét ra đến tận mang tai, nước dãi nhỏ tong tong, để lộ hai hàm răng sắc nhọn.