Năm 2046, Trung Quốc, tiết thu hơi se lạnh.
Thành phố Hải Bình, đại học Hải Bình, học viện Công nghệ thông tin.
Lục Vân Chân cũng được xem là nhân vật nổi tiếng trong học viện. Mỗi năm lúc tân sinh viên nhập học, các đàn anh đàn chị sẽ dẫn đàn em đi thăm quan trường, khi giới thiệu lịch sử của trường và kể các câu chuyện thú vị thì bọn họ đều sẽ nhắc đến Lục Vân Chân đồng thời nghiêm túc cảnh báo: “Phải nhớ kĩ không được trồng cây si Lục Vân Chân.”
Mười chữ ngắn gọn này là kết tinh từ đau thương của vô số đàn chị từng va đầu vào “tường Nam”. Lục Vân Chân là một người cực kì đẹp trai, vẻ ngoài thanh tú, trắng trẻo, năm nào cũng lọt top 10 bảng xếp hạng nam thần đại học Hải Bình. Nhiều cô gái tinh mắt còn âm thầm bàn tán, cho rằng anh có ba phần giống ảnh đế đang nổi Hy Túy bởi vì anh có má lúm đồng tiền, cười lên cực kì ngọt, chỉ tiếc gia cảnh nghèo khó, lúc nào cũng mặc áo thun rẻ tiền và quần bò bạc màu. Nếu được trau chuốt bề ngoài, bước vào giới giải trí thì biết đâu có thể debut làm minh tinh. Đàn ông chỉ cần đủ đẹp trai, nhân phẩm qua được kiểm tra thì có nghèo cũng chẳng sợ gì cả. Thời buổi này con gái theo đuổi con trai không phải là chuyện hiếm lạ gì vì vậy các đàn chị bị sắc đẹp làm cho mờ mắt đã thử hỏi tiêu chuẩn chọn bạn gái của Lục Vân Chân. Lục Vân Chân chỉ đáp bốn chữ gọn lỏn: “Là nữ, mệnh cứng.”
Lúc đó các đàn chị cứ tưởng Lục Vân Chân nói đùa, thấy anh chắc chắn là trai thẳng liền ra tay. Có người giả vờ tình cờ gặp ở thư viện, có người kết bạn WeChat rủ chơi game, có người nhờ sửa điện thoại, sửa máy tính sau đó tất cả mới hiểu cái gọi là “mệnh cứng” mà Lục Vân Chân đã nói bởi vì mỗi cô gái vừa nảy sinh ý định với Lục Vân Chân, còn chưa kịp tỏ tình thì đã gặp phải hết tai ương này đến tai ương khác. Người giả vờ gặp ở thư viện thì ôn sai đề, thi rớt thẳng cẳng. Người rủ chơi game thì thua liền hai chục ván, trận nào cũng gặp đồng đội gà mờ, đối thủ siêu mạnh, tức đến mức muốn chửi thề. Có người đi đường thì ngã dúi dụi, có người thì bị bóng rơi trúng đầu trên sân bóng phải vào phòng y tế, có người mất điện thoại, mất ví tiền, mất dữ liệu trong máy tính, thi cử trượt vỏ chuối, mua mì gói thiếu gói gia vị, đọc tiểu thuyết thì liên tục dính mìn, viết văn thì mất bản thảo, tóm lại là xui xẻo liên miên, mãi tới khi bỏ ý định theo đuổi Lục Vân Chân thì vận xui mới biến mất. Các đàn chị đều bị sự xui xẻo này làm cho choáng váng.
Lục Vân Chân là người Hải Bình. Trong đại học Hải Bình, sinh viên là người địa phương rất nhiều nên các đàn chị lập tức tìm hiểu thông tin về Lục Vân Chân từ bạn học thời tiểu học, trung học, phổ thông của anh sau đó mới phát hiện ra cái gọi “mệnh cứng” của Lục Vân Chân đã bắt đầu từ mẫu giáo. Từ thầy cô cho đến bạn học, hễ có cô gái nào anh thích hoặc thích anh đều sẽ gặp xui xẻo, chỉ có làm anh em thì mới được bình an. Ngay cả nữ minh tinh anh từng hâm mộ cũng không thoát khỏi cái hào quang xui xẻo này. Hầu như những nữ minh tinh từng là thần tượng của Lục Vân Chân đều phải rời khỏi giới giải trí!
Người may mắn thì kết hôn còn không may mắn thì chán nản nên rút lui, xui xẻo hơn nữa thì bị đào ra bê bối hoặc đắc tội người có thế lực rồi bị phong sát, thảm nhất là bị khui chuyện trốn thuế, phạm pháp, vào tù đến giờ vẫn chưa ra. Người duy nhất còn trụ lại là một nữ diễn viên gạo cội hơn sáu mươi tuổi, đạo đức và nghệ thuật đều vẹn toàn, nhân phẩm không chê vào đâu được nhưng vì tuổi cao nên gần đây cũng có ý định giải nghệ.
Sau khi các đàn chị điều tra rõ “lịch sử đen tối” của Lục Vân Chân thì đều kinh hoàng, tiếp đó thống nhất ý kiến dù Lục Vân Chân có đẹp trai đến đâu cũng chẳng ai dám động vào nữa. Bài đăng 《Bóc phốt nam thần “mệnh cứng”》 luôn được ghim lên đầu diễn đàn của trường, có không ít cựu sinh viên vào bình luận, tất cả chân thành góp ý: “Đàn anh (đàn em) Lục, tiêu chuẩn tìm bạn gái của anh (cậu) cao quá rồi, bỏ bớt một điều đi.”
Sau khi Lục Vân Chân thấy bài viết thì ngơ ngác hỏi: “Bỏ mệnh cứng?”
Tất cả đau đớn kêu than: “Đàn anh (đàn em)! Anh (cậu) nghĩ câu trả lời khác đi!”
Lục Vân Chân bị những lời này chọc cười hơn nữa còn cười rất lâu. Anh cũng biết vận số mình có vấn đề. Lúc đại sư ở chùa Long Linh xem bát tự của anh thì không nỡ nói thẳng, chỉ thở dài: “Nghiệp nặng, vô phúc vô duyên, mệnh khổ, khắc lục thân, thọ ngắn, không sống qua hai mươi tuổi.”
Lục Vân Chân chỉ tin khoa học, không tin bói toán nhưng có lẽ cha mẹ ruột của anh lại tin vào số mệnh nên khi anh vừa mới chào đời được mấy ngày bọn họ đã bỏ rơi anh, chỉ để lại một tờ giấy ghi ngày giờ sinh vài trăm đồng tiền mặt bỏ vào thùng giấy đặt bên đường. Ông Lục là một người nhặt ve chai đã phát hiện ra anh, sau khi tìm mãi mà không thấy cha mẹ ruột của anh đành phải bế anh về nuôi. Ông Lục không có con cái, cũng không học hành nhưng là một người tốt. Ông coi Lục Vân Chân như cháu ruột của mình. Với sự giúp đỡ của chính quyền và những người hảo tâm, ông đã làm được hộ khẩu và chính thức nhận nuôi anh. Từ nhỏ Lục Vân Chân đã cực kỳ xui xẻo, đi thi văn nghệ thì trẹo chân, tham gia kỳ thi quan trọng thì xe buýt bị hỏng giữa đường nhưng anh vẫn dựa vào sự nỗ lực và kiên cường vượt qua đủ loại khó khăn, dù là học tập hay phẩm hạnh, tất cả đều xuất sắc vượt trội. Ông Lục vô cùng tự hào về cháu mình. Mỗi lần họp phụ huynh, ông đều hiên ngang chạy xe ba gác chở ve chai đến dựng ngay trước cổng rồi đi thẳng lên hàng đầu tiếp đó ngẩng cao đầu nhận bảng điểm hạng nhất khối cùng hàng loạt giấy khen từ tay thầy cô. Ông còn được các phụ huynh khác ngưỡng mộ lẫn ghen tỵ. Khi có người hỏi bí quyết, ông chỉ xua tay nói: “Tôi không biết chữ, cháu tôi tự học đấy.”
Khí thế của ông Lục lúc đó còn hơn cả những người đi xe BMW, Mercedes, khoe Hermes hay Chanel. Hai ông cháu sống nương tựa lẫn nhau trong căn nhà tồi tàn, tuy nghèo khổ nhưng hạnh phúc.
Ông Lục thường cười híp mắt nói: “Vân Chân chẳng giống tôi, vừa đẹp trai vừa thông minh lại hiền lành, lớn lên nhất định có nhiều cô gái thích, chỉ mong bộ xương già này còn trụ được đến lúc nó khôn lớn, vào được đại học tốt, tìm được việc làm tốt, tốt nhất là thấy được nó cưới vợ, tới lúc đó có chết cũng nhắm mắt.”
Bà Tần hàng xóm chê cười bảo ông cổ hủ, bảo lớp trẻ bây giờ có suy nghĩ riêng, thích cưới muộn, không thích bị giục chuyện hôn nhân. Ông Lục nghe xong từ đó không nhắc lại chuyện này nữa.
Lục Vân Chân là đứa cháu hiếu thảo, luôn học hành chăm chỉ, hy vọng sau này có thể cho ông một cuộc sống tốt đẹp, bình an, sống lâu trăm tuổi. Năm Lục Vân Chân học lớp 11, ông Lục thấy hai đứa trẻ bị đuối nước ở bờ biển. Ông đã không chút do dự nhảy xuống cứu. Hai đứa trẻ thì trở về được với ba mẹ nhưng ông Lục thì vĩnh viễn không trở về nhà được nữa. Chính quyền đã trao cho ông cờ thưởng và tiền thưởng. Ba mẹ của hai đứa trẻ vô cùng áy náy với Lục Vân Chân còn Lục Vân Chân chỉ ôm chặt cờ thưởng, gắng gượng nở nụ cười, an ủi bọn họ: “Ông là anh hùng, ông sẽ không hối hận đâu. Tôi sẽ học cho thật tốt, thi đỗ đại học, đi làm, cưới vợ gả chồng, chỉ có như vậy thì ông mới có thể nhắm mắt.”
Trong ngôi nhà nhỏ của ông Lục bây giờ chỉ còn lại một mình Lục Vân Chân. Lục Vân Chân dùng tiền thưởng mua một phần mộ tử tế cho ông, số còn lại thì lấy danh nghĩa của ông quyên góp cho những công trình hy vọng. Đây là điều mà ông vẫn luôn muốn làm khi còn sống.
Sau kỳ thi đại học, Lục Vân Chân không đăng ký vào hai trường đại học danh tiếng ở thủ đô mà chọn học đại học trọng điểm tại thành phố Hải Bình, ngày ngày đi đi về về. Cậu photo giấy báo trúng tuyển sau đó đốt cho ông, còn mang theo rượu mạnh tự nấu và món thịt kho mà ông thích nhất.
“Đây là một ngôi trường rất tốt, con sẽ chăm chỉ học hành.”
“Sau khi làm rồi con sẽ cho ông xem hợp đồng và bảng lương.”
“Chuyện kết hôn có hơi khó, con không muốn làm hại người ta nhưng nếu sau này gặp được cô gái nào mệnh cứng, không bị con khắc mà con thích cô ấy, cô ấy cũng thích con thì con sẽ đưa cô ấy đến gặp ông.”
“…”
Nắng mai rực rỡ, lúm đồng tiền trên hai má Lục Vân Chân cũng sáng ngời.
Đừng khóc.
Ông từng dạy mỗi ngày hãy cười nhiều hơn một chút, cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn.