Chương 3: Vạn năm hối lỗi

Mạc Trường Không kinh ngạc. Thiên đạo vốn công chính vô tình, sao có thể chấp nhận lời cầu xin, giảm nhẹ hình phạt cho tội ác tày trời như thế?

Trong lòng Mạc Trường Không bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Sắc mặt Lục Vân Chân càng lúc càng tái nhợt, ho khan hai tiếng nhưng Lục Vân Chân đã nhanh chóng che miệng, cố làm như không có chuyện gì đồng thời hạ thấp chiếc đèn l*иg trong tay, hướng ánh sáng đi nơi khác.

Mùi máu tanh trong luyện ngục quá nồng đã làm tê liệt khứu giác nhạy bén của Mạc Trường Không, bóng tối cũng làm mờ tầm mắt hắn nên đến giờ hắn mới nhận ra trên người Lục Vân Chân có mùi máu nhàn nhạt. Mạc Trường Không lập tức nhận ra có điều không ổn. Hắn dồn hết sức lực, mạnh mẽ rút phăng cây đinh dài đang xuyên qua tay mình ra, mặc cho xương gãy thịt nát, lập tức vươn tay ra tóm lấy Lục Vân Chân. Động tác này không tính là tấn công thế nhưng vị kiếm tiên thân thủ phi phàm kia lại không thể né tránh. Lục Vân Chân khó khăn lùi về sau một bước nhưng sau đó đã dễ dàng bị Mạc Trường Không kéo vào trong ngực.

Lục Vân Chân không ngờ Mạc Trường Không còn có thể thoát được, hoảng hốt muốn đẩy hắn ra nhưng cả người không còn chút sức lực nào. Chiếc đèn l*иg giấy rơi xuống đất, nhanh chóng bốc cháy chiếu sáng xung quanh.

Lục Vân Chân quát khẽ: “Buông ta ra.”

Khuôn mặt Mạc Trường Không lạnh lẽo, đưa tay lần ra phía sau sau đó lập tức phát hiện trên lưng áo xanh cũ kỹ của người trong ngực đã thấm đầy máu, có chỗ khô cứng lại thành mảng, có chỗ vẫn đang rỉ ra không ngừng.

Vết thương này là…

Mạc Trường Không giận dữ gào lên: “Sư tôn! Kiếm cốt của người đâu?”

Khi tu thành kiếm tiên, trên người sẽ có một đoạn kiếm cốt vô cùng cứng rắn nằm ở mệnh môn. Kiếm cốt gãy, nhẹ thì mất hết tu vi, nặng thì mất mạng nhưng kiếm cốt trên người Lục Vân Chân không phải bị đánh gãy mà là bị chính tay Lục Vân Chân lấy ra.

Mạc Trường Không không dám tin: “Đây… đây chính là sự cầu xin của người?”

Thiên phạt miễn cho hắn tội rút kiếm cốt là bởi vì sư tôn đã gánh chịu thay hắn, miễn cho hắn tội luân hồi vĩnh viễn…

“Lỗi lầm con phạm, ta làm sư tôn cũng có trách nhiệm.”

Lục Vân Chân thấy không thể che giấu liền đặt bàn tay lên ngực Mạc Trường Không. Trong lòng bàn tay ẩn hiện huyết chú phát ra ánh sáng vàng nhạt kéo theo những tội nghiệt vô hình về phía mình. Giọng Lục Vân Chân trầm nặng: “Rất nhiều chuyện là do ta dạy dỗ không nghiêm khiến con lầm đường lạc lối nên sư tôn phải gánh một phần tội lỗi.”

Đồ đệ phạm sai lầm tất phải chịu phạt. Vạn năm lao ngục, tuy khổ đau nhưng vẫn còn cơ hội nhìn thấy ánh sáng còn vĩnh viễn vào luân hồi thì chẳng còn gì cả. Lục Vân Chân đến đây không phải để từ biệt mà là để cho Mạc Trường Không một cơ hội sống sót, làm lại từ đầu. Lục Vân Chân hao tâm tốn sức cầu xin chẳng phải để giảm tội mà là nhận tội, gánh hết tội lỗi sư đồ lσạи ɭυâи, dạy dỗ không nghiêm lên vai mình, tự bỏ kiếm cốt, tự vào luân hồi.

Mạc Trường Không gần như phát điên: “Con là một kẻ xấu xa làm đủ mọi chuyện ác, con sẽ không nhận sai! Không cần người cứu con!”

“Trường Không, bản tính con… vốn không tệ đến vậy.”

Giọng Lục Vân Chân càng lúc càng nhỏ, hơi thở càng lúc càng yếu.

“Là sư tôn đã sai quá nhiều… khiến con từng bước đi tới ngày hôm nay.”

“Sư tôn, người không hận con sao?”

“Không.”

“Sư tôn, con…”

Cả đời Mạc Trường Không ngang ngược, kiêu căng tùy hứng, chưa từng biết hối hận là gì, chỉ đến lúc này hắn mới cảm nhận nỗi hối hận thấu tận tim gan nhưng đã quá muộn. Hắn nhớ lại bao năm nay một lời chân tình cũng chưa từng nói ra. Dù ở trên giường hắn cũng sợ bị từ chối nên luôn giả bộ cợt nhã trêu đùa làm tổn thương sư tôn và cả bản thân. Hắn chưa bao giờ dám thẳng thắn bày tỏ tình cảm thật sự của mình.

“Sư tôn, con yêu người.”

“Từ nhỏ đến lớn, con đều luôn nghĩ về người.”

Ngọn lửa trên đất tắt ngúm, bóng tối lại một lần nữa phủ xuống. Mạc Trường Không ôm chặt lấy người trong lòng, cẩn thận moi trái tim mình ra: “Tình cảm con dành cho người là tội nghiệt thế gian không thể tha thứ nên con không dám để người biết nhưng mà…”

Giọng Mạc Trường Không nghẹn lại bởi vì hơi thở người trong ngực đã dứt. Thân thể cũng dần dần lạnh lẽo.

Đã muộn rồi.

Những lời cần nói còn chưa kịp nói ra thì bây giờ đã quá muộn. Rốt cuộc thiên phạt cũng giáng xuống, liên tục trừng phạt linh hồn, mang đến cực hình đau đớn nhất cõi đời nhưng Mạc Trường Không chỉ ôm chặt thi thể lạnh giá trong lòng, không rên một tiếng. Hắn ôm cực kì chặt như muốn khảm người trong ngực vào thân thể mình. Không ai có thể cướp sư tôn khỏi tay hắn.



Trong luyện ngục Vô Gián, không ai có cảm nhận được thời gian trôi qua. Hết năm này sang năm khác, thi thể trong lòng hóa thành xương trắng rồi thành cát bụi, cuối cùng tan biến trong lòng bàn tay, không cách nào giữ lại.

“Sư tôn, con sai rồi.”

“Sư tôn, sau này con sẽ nghe lời người dạy.”

“Sư tôn, con sẽ không làm chuyện xấu nữa.”

“Sư tôn.”

Cuối cùng bóng người cao lớn trên Đài Trảm Yêu cũng cúi đầu. Nếu còn có cơ hội làm lại, còn có thể gặp lại người ấy hắn sẽ không cầu xin nữa. Hắn sẽ không bao giờ… cầu xin nữa.