Sư tôn dùng kiếm để chứng đạo, phi thăng thành tiên, kiếm pháp vô địch thiên hạ. Mỗi lần Mạc Trường Không lén tập kích hoặc bỏ trốn sư tôn đều không tức giận, chỉ cười híp mắt bắt hắn trở về, còn khen hắn là đứa trẻ ngoan.
“Trường Không không còn ăn vụng, lén lút nữa, thật nghe lời.”
“Cuối cùng Trường Không cũng hiểu không được phép mắng nữ hài tử.”
“Trường Không đã nhận ra chữ trên lệnh truy nã, biết đó không phải là con, tiến bộ lắm.”
“Đồ đệ của ta là tốt nhất thiên hạ.”
“…”
Rõ ràng là sư tôn có vấn đề ở mắt! Không thì làm sao lại nói ra được mấy lời không biết xấu hổ như vậy?
Mạc Trường Không đã chạy trốn rất nhiều lần, cũng đã bị bắt lại rất nhiều lần, cuối cùng trở thành thói quen. Kiếm pháp của sư tôn vô cùng sắc bén nhưng vẻ ngoài lại thanh tú, hoàn toàn không có vẻ nghiêm nghị khắc khổ như những tiên quân khác. Người thích cười mà nụ cười của người lại rất đẹp. Trong đôi mắt lười biếng ẩn chưa ý xuân như hoa đào tháng ba, đuôi mắt hơi rủ, cong cong như vầng trăng non, bên má có hai lúm đồng tiền nhàn nhạt khiến người ta vừa nhìn đã sinh ra hảo cảm.
Mạc Trường Không rất thích nụ cười của người nhưng lại không thích sư tôn cười với người khác. Mỗi lần nhìn thấy hắn đều cảm thấy bực bội, nhất định phải gây ra chuyện gì đó để kéo sự chú ý của sư tôn về phía mình. Tính tình sư tôn rất thoải mái, hào phóng, thích giúp người, thích cười, thích náo nhiệt, thích uống rượu, nấu ăn cũng rất ngon. Bằng hữu của người trải rộng khắp tứ hải bát hoang, từ thần quân, đế tôn cho đến ăn mày, ai ai cũng thích Vân Chân tiên quân. Vô Kiếm Phong của người luôn luôn náo nhiệt, người đến kẻ đi không ngớt. Sau này người lại còn thu nhận thêm hai tên đồ đệ phiền phức thích gây sự.
Thật chướng mắt!
Mạc Trường Không càng lớn tính tình càng tệ, bản thân hắn cũng không hiểu vì sao hắn lại trở thành như vậy. Mãi cho đến cuối cùng hắn mới phát hiện bản thân đã sinh ra du͙© vọиɠ không nên có với sư tôn. Thứ tình cảm thế gian không cho phép này khiến hắn không thể nói thành lời, ngày ngày bị ghen tuông, khát vọng và phẫn nộ giày vò. Tâm ma càng lúc càng sâu biến hắn trở thành dã thú một lần nữa, chỉ muốn làm chuyện nghịch thiên. Người ngoài dần dần nhận ra tâm tư của hắn, khuyên nhủ sư tôn rằng Mạc Trường Không là một con sói hoang không thể thuần phục nhưng sư tôn chưa từng tin, vẫn một mực cho rằng bản chất hắn không xấu, vẫn cưng chiều tin tưởng hắn như trước. Thực tế chứng minh sư tôn đã nhìn nhầm người. Hắn là một súc sinh vong ân bội nghĩa, lợi dụng lòng tốt và tình thương của sư tôn để tính kế đủ đường, cuối cùng kéo vị kiếm tiên tựa như núi cao trăng sáng đó xuống vực sâu du͙© vọиɠ, ép người phải nằm dưới thân mình hết lần này tới lần khác cho đến khi chân tướng bại lộ. Sư tôn kinh hãi đến mức không thốt nổi một lời, chỉ biết bỏ chạy trong nhục nhã.
Ha, kẻ xấu vốn dĩ là kẻ xấu.
Hắn đã không có cách nào cứu chữa từ lâu.
---
Xiềng xích phong tỏa yêu lực trong cơ thể, cơn đau dữ dội khiến đầu óc Mạc Trường Không rối loạn đồng thời cũng nhớ lại vô số chuyện cũ.
Khi rời đi vị thần quân chấp pháp khi đã đen mặt nói với hắn: “Nhất định ngươi sẽ hối hận.”
Mạc Trường Không chỉ thấy nực cười. Cả đời hắn hoành hành ngang ngược, chưa bao giờ biết hối hận là gì. Dám phạm tội nghiệt ngập trời thì cũng dám gánh lấy kết cục, dù sao cũng chỉ là vạn năm giam cầm, chịu khổ trong luân hồi, chừng đó có đáng là gì. Thân thể của sư tôn, mùi vị đó thật sự quá tuyệt vời. Cả đời này hắn chỉ cần như vậy là đủ rồi.
Điện Diêm La vốn có giao tình với sư tôn đã phạt hắn đời đời kiếp kiếp phải vào súc sinh đạo. Hắn lại khen quyết định này đúng là tuyệt diệu.
Súc sinh vào súc sinh đạo, còn gì hợp lý hơn nữa?
Mạc Trường Không bật cười mấy tiếng sau đó đột nhiên phát hiện ở nơi tối tăm phía xa có một đèn l*иg nhỏ hiện lên tựa như ánh sao mờ mịt yếu ớt đang từ từ tiến lại gần hắn rồi hắn nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, hơi loạng choạng nhưng sau đó đã dần ổn định lại, chậm rãi vững vàng. Tiếng bước chân càng lúc càng gần, từng nhịp từng nhịp như gõ vào trái tim hắn.
Mạc Trường Không cảm thấy toàn thân cứng đờ, lúc này đau đớn chẳng đáng là gì. Hắn giãy giụa kéo xiềng xích gắn trên vách núi nhưng đôi tay đã bị đóng chặt vào vách núi bằng đinh dài, dù hắn có dùng sức đến mức máu tươi tuôn ra ồ ạt thì cũng không thể nào thoát nổi, chỉ khiến hắn càng thêm chật vật. Sư tôn vốn là người sạch sẽ gọn gàng, ghét nhất dơ bẩn mà bây giờ cả người hắn toàn là bùn đất và máu tanh, quá bẩn. Hắn phải chỉnh tề một chút, nếu không sẽ bị sư tôn trách mắng rồi lại bị lôi đi tắm rửa.
Chiếc đèn l*иg đã đến gần, dù đó chỉ là một chiếc đèn l*иg bình thường, chỉ đủ chiếu sáng trong vòng ba thước xung quanh nhưng vẫn hiện rõ khuôn mặt gầy gò xanh xao đến mức gần như mất hết huyết sắc của sư tôn.
Sư tôn gầy đi, cũng tiều tụy đi nhiều.
Chuyện nghịch đồ làm nhục sư tôn đã lan khắp mọi nơi, dù phần lớn mọi người đều đồng tình nhưng hẳn người đã nhiều ngày ăn ngủ bất an giữa những lời đồn như vậy. Mạc Trường Không không vùng vẫy nữa, nhìn sư tôn trong chốc lát, sau khi suy nghĩ một chút thì khóe môi cong lên thành nụ cười xấu xa. Hắn huýt sáo, cất giọng cợt nhã: “Sư tôn tốt của con, vẫn còn nhớ đến thăm con? Chẳng lẽ là ở trên giường bị con chơi vui quá, nhớ mãi không quên nên mới muốn làm thêm một lần nữa trước khi từ biệt?”
Lục Vân Chân im lặng thật lâu mới lên tiếng: “Trong lòng con vốn không có ý đó thì đừng nói những lời khiến người khác hiểu lầm như vậy nữa.”
Ánh mắt sư tôn trong sáng, không hề có oán hận.
Mạc Trường Không hơi nghiêng đầu, né tránh ánh mắt của sư tôn, lạnh lùng cười nói: “Con còn có ý gì khác được chứ?”
Lục Vân Chân chậm rãi bước tới, lấy khăn sạch ra lau máu trên mặt hắn sau đó vén mái tóc dài rũ xuống để lộ ra đồ án màu đen tà ác ở nửa khuôn bên mặt trái. Đó là thần văn thời thượng cổ tựa như hai con rắn màu đen ở trên mặt, biểu trưng cho “Ác” và “Tội”, sẽ bám theo linh hồn hắn đi luân hồi.
Mạc Trường Không khó chịu khi bị sư tôn nhìn. Hắn muốn buông lời châm chọc như mọi khi nhưng lời đã đến cửa miệng lại không thể nào nói ra nổi.
“Đây có lẽ là lần cuối cùng sư đồ chúng ta gặp nhau.”
Lục Vân Chân nghiêm túc hỏi: “Con muốn nói gì với ta?”
Đúng vậy, đây là lần cuối cùng.
Mạc Trường Không cúi đầu, giọng khàn đặc, trong lòng yêu, hận, oán, giận đan xen, cuối cùng ngàn vạn lời chỉ nghẹn thành một câu ấm ức: “Sư tôn bảo trọng.”
Cuối cùng Lục Vân Chân cũng mỉm cười, muốn xoa đầu Mạc Trường Không như thuở xưa nhưng khi nâng tay lên mới phát hiện người trước mặt đã không còn là đứa trẻ ngày nào nữa, vóc dáng đã cao lớn, lại thêm mối quan hệ kia khiến nhiều thói quen cũ nay muốn làm đều trở nên không còn thích hợp.
Lục Vân Chân ngượng ngùng thu tay về, nói khẽ: “Vi sư đã cầu xin thay con, miễn cho con bị rút kiếm cốt. Sau khi chịu xong hình phạt giam cầm vạn năm, con sẽ không phải vào luân hồi nữa.”