Mạc Trường Không vốn là kiếm linh của tà kiếm, được tiên quân Vô Kiếm Phong thu làm đại đồ đệ, dạy dỗ cảm hóa ngàn năm vậy mà lòng lang dạ thú, lừa gạt sư tôn, thủ đoạn độc ác, đi ngược luân thường đạo lý. Sau khi hắn phản bội tiên môn thì tự xưng là Vạn Yêu Chi Tôn, hung hăng tàn bạo, gϊếŧ người như ngóe, lại còn dẫn lửa núi Viêm Sơn tàn sát chín thành, gϊếŧ chết hàng vạn sinh linh, không hề có ý hối cải.
Tội ác tày trời!
Tội ác tày trời!
Tội ác tày trời!
Yêu tà tội nghiệt khắp người không thoát được thiên phạt. Tam giới liên thủ trừ ma, trận Tuyệt Lĩnh thây chất thành núi, máu chảy thành sông. Thần quân chấp pháp dùng mấy sợi xích khóa yêu xuyên qua ngực và xương sườn của Mạc Trường Không, dùng tám con chân long kéo thẳng hắn vào luyện ngục Vô Gián, giam tà kiếm ngông cuồng bất tuân này trên Đài Trảm Yêu. Đài Trảm Yêu là nơi thi hành cực hình với đại yêu phạm tội ác tày trời. Thiên lôi đánh gãy kiếm cốt, hủy diệt linh hồn, quăng vào luyện ngục chịu tội vạn năm sau đó lột bỏ yêu thân, tước hết tu vi, đọa vào luân hồi, phải chịu trăm ngàn nổi khổ của nhân gian, vĩnh viễn không được giải thoát.
Trong luyện ngục ngập tràn mùi máu tươi và tuyệt vọng, Mạc Trường Không người đầy thương tích, cười ngạo nghễ giật sợi xích đang xuyên qua thân thể, không hề có chút hối cải. Hắn vốn xấu xa trời sinh, là ác nhân không có cách nào cứu, nay thuận lòng thiên hạ, phạm hết tội ác chẳng phải là kết cục hiển nhiên sao?
Gϊếŧ chóc, khát máu, tàn nhẫn, vô tình.
Phán quyết của thần linh đối với hắn không hề sai. Sai lầm duy nhất có lẽ là trời cao nên gϊếŧ hắn ngay từ lúc hắn vừa mới sinh ra để hắn khỏi nghịch thiên, đảo loạn âm dương, vong ân bội nghĩa, điên cuồng đòi hỏi tình cảm không nên có, dây dưa kẻ không nên dây, tự mình giăng kén, càng lúc càng lún sâu, nực cười đến cực điểm. Giờ đây dù có hồn phi phách tán hay đọa vào luân hồi chịu khổ thì hắn cũng chẳng còn bận tâm nữa.
Mây đen dần tụ lại, bên trong ẩn chứa lôi kiếp tựa như linh xà uốn lượn. Không biết vì sao hình phạt lẽ ra nên giáng xuống lại trì hoãn rất lâu giống như đang chờ đợi điều gì đó. Mạc Trường Không chợt nhớ ra một chuyện. Trước khi thi hành cực hình, thiên đình sẽ cho phép người thân hoặc trưởng bối đến tiễn biệt tội nhân nhưng người ấy sẽ đến sao?
Mạc Trường Không ngừng giãy giụa, đôi mắt đỏ rực cố gắng nhìn về phương xa nhưng hắn chẳng nhìn thấy gì, trong bóng tối chỉ có sự tĩnh mịch chết chóc. Hắn vốn không nên trông mong. Nghĩ đến người ấy, tim hắn bỗng trở nên đắng chát. Khi hắn vừa mở thần trí, chưa hiểu sự đời, chẳng khác nào dã thú đánh nhau khắp nơi, ăn lông ở lỗ, hung tàn bạo ngược, chính người ấy, người lúc nào cũng mặc bộ đồ bằng vải bố cũ, thoạt nhìn vô tâm vô phế đã nhặt hắn về, đánh cho một trận tơi bời sau đó kiên nhẫn chăm sóc, biến hắn từ dã thú trở thành con người.
Người ấy cầm bàn chải, cười nói: “Ta tên Lục Vân Chân, từ nay về sau sẽ là sư tôn của con.”
Mạc Trường Không vùng khỏi thùng tắm, hắt nước đầy mặt đối phương, chỉ đáp một chữ: “Phì!”
Lần gặp đầu tiên cực kỳ không vui, bị ép tắm rửa, bị ép chải đầu, bị ép rửa tay, bị ép mặc quần áo, bị ép ngồi ngay ngắn, ăn phải có phép tắc, không được dùng tay bốc thịt, không được đánh nhau gây chuyện, nói tục mắng người sẽ bị thước đánh vào lòng bàn tay, còn phải học chữ viết văn, một lần không thuộc thì học trăm lần khiến Mạc Trường Không ngày nào cũng nghĩ cách gϊếŧ sư tôn, còn viết nguệch ngoạc trên giấy đầy những kế hoạch bao gồm cả việc “ăn luôn sư tôn”. Chỉ là lúc đó hắn thật sự không đánh lại người ấy.