Xuyên đến thế giới tu tiên linh khí dồi dào, người người tranh đấu. Sở Kim Ca không hề hoảng hốt, chỉ là từ một nhân vật qua đường mờ nhạt sống dựa vào bản năng sinh tồn, vô tình tu tới cảnh giới nghị …
Xuyên đến thế giới tu tiên linh khí dồi dào, người người tranh đấu. Sở Kim Ca không hề hoảng hốt, chỉ là từ một nhân vật qua đường mờ nhạt sống dựa vào bản năng sinh tồn, vô tình tu tới cảnh giới nghịch thiên, một quyền đập tan lôi kiếp, thành luôn… sư tổ của cả tông môn.
Ngày đầu tiên trở thành Thiên hạ đệ nhất, nàng tuyên bố rửa tay gác kiếm.
Ngày thứ hai một hệ thống tự xưng “nữ phụ xứng đáng được yêu thương” đập cửa xông vào: [Chỉ cần ngươi diễn tốt vai nữ phụ si tình, là pháo hôi đến đại kết cục, ta sẽ đưa ngươi về nhà!]
Sở Kim Ca: “Ủa? Tôn trọng người ta một chút được không?”
Hệ thống cam đoan chắc nịch: [Rất đơn giản! Yêu thầm nam chính, bị nữ chính cảm hóa, cuối cùng bị một kiếm xuyên tim, cùng vai ác đồng quy vu tận thế là xong nhiệm vụ!]
Sở Kim Ca im lặng hồi lâu, hỏi: “Nam chính là đồ đệ ta, nữ chính là đồ tôn ta. Nếu ta chen chân vào tình cảm hai người bọn họ… kịch bản này có vượt kiểm duyệt luân lý không vậy?”
Hệ thống: [?]
Sở Kim Ca lại hỏi tiếp: “Còn cái đoạn ‘một kiếm xé trời, cứu cả giới tu tiên’ cuối truyện kia người ra tay chẳng phải cũng là ta sao? Vậy ta bị đâm trước, hay là đâm trời trước?”
Hệ thống: [?]
Kỳ lạ hơn nữa là mỗi ngày nàng đều cần cù đóng đúng kịch bản tiên hiệp chính tông, nhưng đám người xung quanh lại không hiểu sao cứ diễn sai mãi.
Quay đi quay lại 1500 năm, cuối cùng vẫn là nàng Sở Kim Ca, người thắng cả số mệnh.
“Thật đấy, nhìn đám bằng hữu cũ này… ta chỉ muốn gọi báo công an.”
Hệ thống lặng thinh một lúc, rồi hỏi: [Ngươi… thực sự cho rằng bọn họ chỉ coi ngươi là “bằng hữu” thôi sao?]
Sở Kim Ca: “Ủa? Không thì là gì?”
Hệ thống: … Đợi đến lúc biết chắc, thì muộn rồi đấy.