Đúng là một phi vụ hời.
Trừ một điều Nhị công tử Tưởng này không nói thật một lời nào.
Hề Lương trước tiên kiểm tra giao diện... Thao tác này khiến những thanh niên và các thành viên của studio xung quanh đều lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.
Không phải chứ, chị này nhìn... có vẻ không quen với trò chơi cho lắm.
Tên lái buôn kia sẽ không phải chỉ con hươu thành con ngựa chứ? Tìm một kẻ nghiệp dư để đối phó với ông chủ vừa ngốc vừa lắm tiền của họ à?
Nhị công tử Tưởng không hề hay biết, vẫn đang tập trung miêu tả chính mình "vô tội", "đáng thương", "trong sáng nhưng không giả tạo", "dũng cảm nhưng không thể chống lại số đông", "đối phương quá trơ trẽn, còn mình lại quá sĩ diện"...
Tuy nhiên, chị gái người vừa đăng nhập liền kiểm tra các chức năng của trang game một cách tỉ mỉ cuối cùng cũng mở bảng thuộc tính nhân vật.
Trò chơi 《Huyết Tinh Hồng Nguyệt》 là một game đối kháng, thuộc tính và kỹ năng là yếu tố chính, mức độ quan trọng gần như chia đều. Thuộc tính ngoài điểm cộng dồn từ nhiệm vụ chính và nhiệm vụ phụ ra còn có thể tăng lên nhờ các trang bị.
Cô liếc mắt nhìn, từ tổng thuộc tính đến trang bị của nhân vật...
Ánh mắt vừa chuyển, cô rõ ràng sững sốt, có chút bị hiệu ứng từ đống trang bị đang được kết hợp chói cho mù mắt.
Đây là lối mòn của các game cũ, hiệu ứng càng đỉnh thì thuộc tính cộng thêm càng mạnh.
Thường là như vậy.
Thế còn trường hợp không bình thường thì sao?
"Đây là cái mà cậu nói đã chi rất nhiều tiền để trang bị tận răng, cực kỳ trâu bò á?"
Cô hỏi, biểu cảm không có gì thay đổi nhưng âm cuối của câu hỏi hơi nhô lên cho thấy sự khó hiểu của cô.
Thông tin cô nhận được không hề nói rằng tất cả các trang bị siêu hiếm mà cậu ta mua đều là trang phục không có thuộc tính.
Nhị công tử Tưởng vừa định kể chi tiết tên của những kẻ vô liêm sỉ kia, chỉ thiếu nước bán sỉ dép lào đánh tiểu nhân thì nghe cô hỏi, cơ thể mềm nhũn đang tựa vào bàn máy tính lập tức thẳng dậy, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: "Đúng vậy đúng vậy, thế nào? Có chỗ nào cần thay đổi không? Nhưng tôi thấy cái này đã rất đẹp rồi, nếu thay đổi nữa có lẽ sẽ mất đi tính thẩm mỹ."
Cậu ta còn muốn giải thích chi tiết hơn về việc màu sắc và hiệu ứng trang phục cậu ta chọn phù hợp với một phong cách gothic đen tối nào đó...
Hề Lương: "Có."
Sau đó cô đã cởi bỏ tất cả những trang phục lòe loẹt, đắt tiền và không có thuộc tính của tài khoản này bằng một cú nhấp chuột.
Trên màn hình, một nhân vật chỉ mặc chiếc qυầи ɭóŧ miễn phí của hệ thống đứng đó.
Nhị công tử Tưởng: "A, chị... bộ trang phục có đầy đủ hiệu ứng mà tôi đã vất vả mới rút được! Cả trò chơi này chỉ có một bộ thôi đấy!"
Rút thẻ?
Vậy thì chẳng có gì lạ... chẳng trách lại tốn nhiều tiền như vậy.
Nhiều năm trôi qua, trò chơi này cũng đi theo con đường làm thịt người chơi rồi.