Chương 4

Cũng có những nơi hẻo lánh - giá nhà khiến người ta phải sống một cách tĩnh lặng.

Cửa sổ mở rộng, những viên gạch đỏ của ngôi nhà được tán cây cổ thụ che phủ tạo ra sự mát mẻ. Những cây hoa giấy leo trên tường cũng nở rộ, đung đưa trước cửa sổ.

Trong sân còn có rất nhiều cây hoa quế, hương thơm ngào ngạt. Những cánh hoa quế mỏng manh, chỉ cần một cơn gió thoảng qua, cánh hoa màu vàng cam đã theo gió bay vào cửa sổ, nhẹ nhàng rơi trên bậu cửa, bàn máy tính đầy đồ, quầy đựng đồ ăn vặt, trên ghế massage...

Một vài cánh hoa còn rơi trên mặt nước của chiếc bể cá lớn dài hai mét, nơi có đám rong rêu xanh đỏ tươi tốt như đôi mắt của thiên nhiên ngâm mình trong đó.

So với môi trường tự nhiên yên tĩnh và đầy hương hoa này, con người bên trong lại không tĩnh lặng chút nào.

Trước máy tính, người ngồi đã đăng nhập tài khoản. Màn hình đang phát video giới thiệu một bản cập nhật kinh điển...

Cô không vội, có hơi ngẩn người nhìn màn hình đầy những hình ảnh chiến đấu đầy kí©h thí©ɧ. Những ngón tay thon dài xinh đẹp của cô gõ nhẹ lên mặt bàn, không nhanh không chậm toát lên vẻ điềm tĩnh lặng lẽ, không có chút sức sống nào.

Bên cạnh, một thanh niên mặc áo phông đen dáng vẻ tuấn tú, mang theo vẻ quý phái như một cây bạch dương nhỏ, đang ôm một túi khoai tây chiên cỡ lớn. Khi ăn hai bên má phồng lên lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ. Chiếc áo có hình con thỏ láu cá gặm củ cải rất hợp với chủ nhân của nó.

Cậu ta rõ ràng không có sự kiên nhẫn, giật lấy con chuột và nhấn nút bỏ qua, rồi vội vàng kể lể về tai nạn của mình.

"Bọn họ đánh hội đồng tôi, quá đáng lắm..."

Cậu ta lải nhải không ngừng.

Người ngồi đó nhìn trang game đã đăng nhập, nhớ lại thông tin mà người bạn cũ đã báo trước: Công tử thứ hai nhà họ Tưởng là một tên phá gia chi tử, trong lúc vô tình chơi một trò chơi đã bị đánh cho tơi bời, thậm chí lên cả hot search. Sau khi suy nghĩ lại, cậu ta quyết định tìm một cao thủ cày thuê.

Thế là cậu ta tìm đến Lão Đao, một kẻ lái buôn game thủ nổi tiếng trong thành phố. Tên lái buôn này lại tìm đến cô.

"Lương à, không phải tớ không có cốt khí mà là cậu ta cho nhiều quá! 50 ngàn tệ đó, cậu biết nó là khái niệm gì không? Hồi bé chúng ta đánh một ván nhiều nhất là 100 tệ, cái này bằng 500 ván, đủ để chúng ta đánh tới viêm gân rồi! Cậu ta vừa mở miệng đã là 50 ngàn nhưng yêu cầu phải thắng đối thủ 100%, tuyệt đối không được thua."

"Lương à, Lương, chúng ta không thể phụ lòng thần tài được phải không?"

"Cậu nói cậu đã quay về, vận may gần đây của tớ không thể chê vào đâu được. Sáng sớm thắp một nén nhang, hương nở như hoa sen, dầu mỡ nổ lách tách, chắc chắn là để chúng ta phát tài. Cậu nhìn cũng rất thiếu tiền, tiếp tục làm cùng tớ đi, chắc chắn sẽ giàu to!"

Đây là những lời Lão Đao dùng để thuyết phục Hề Lương, mức giá đưa ra cũng rất hậu hĩnh. Cô được hưởng phần lớn và dù có thua cũng không sao, chỉ là không nhận được tiền thôi.