Chương 2

Anh không rời đi mà di chuyển đứng bên cạnh cô với vẻ rất tự nhiên. Cô nhìn anh một cái, có chút khó hiểu.

"Làm ơn nhanh lên."

Anh lịch sự nhắc nhở thợ chụp ảnh nhưng giọng điệu hơi lạnh. Người thợ chụp ảnh cuối cùng cũng nhận ra đồng phục trên người anh, học sinh của trường này đều là con nhà giàu có. Anh ta chợt nhận ra thân thế của đối phương không dễ chọc vào, tỉnh táo hơn một chút, cười trừ và ngoan ngoãn chụp ảnh, nói lời cảm ơn rồi nhanh chóng rút lui.

Hề Lương siết chặt đống đồ trong tay, xoay người định rời đi.

"Xin chờ một chút."

Cô quay lại nhìn anh.

"Chào bạn, tôi... đã nhiều lần không thể vượt qua bạn, nhưng tôi nghĩ mình cũng có môn học giỏi hơn bạn một chút. Có thể kết bạn QQ để cùng nhau trao đổi bài vở, cùng tiến bộ được không? Yên tâm, tôi sẽ không làm phiền bạn những chuyện khác, tôi chỉ muốn học giỏi hơn."

Giọng điệu của anh rất chân thành, vẻ ngoài cao quý, ngay cả chiếc đồng hồ ẩn dưới tay áo cũng lấp ló.

Chiếc đồng hồ này chắc chắn rất đẹp.

Yêu cầu của anh cũng không quá đáng, vốn dĩ ở đây có rất nhiều học sinh đã kết bạn và lập nhóm nhỏ rồi.

Nhưng người ở trường Du Lâm không phải đều chơi những phần mềm nước ngoài sao? Dù có chơi QQ thì mở miệng cũng là Twitter hay gì đó.

Ánh mắt cô né tránh, lộ ra vẻ ngượng ngùng và không thoải mái.

Thái độ của cô rất ngoan ngoãn rụt rè khiến người ta không nỡ ép buộc: "Xin lỗi, tôi không có điện thoại, với lại tôi rất dễ bị mất tập trung."

Anh lặng lẽ nhìn cô rồi thu lại chiếc điện thoại có trang QQ đang mở. Môi mím chặt, anh hạ giọng: "Không sao, làm phiền bạn rồi."

Sau đó, cô lập tức quay lưng bỏ đi như thể đang tránh điều gì đó vô cùng đáng sợ.

————

Chiếc xe dừng trước một quán net, chàng trai ra lệnh cho tài xế chờ tin tức, dặn nếu bên trong có đánh nhau thì gọi người đến hỗ trợ. Sau đó anh vội vã xuống xe, bước nhanh vào tiệm net, đảo mắt tìm kiếm trong không gian lộn xộn cũ kỹ và thấy một nhóm học sinh cấp ba tụ tập đông đúc trong khu vực này.

Nơi này khá hỗn loạn.

Chẳng mấy chốc anh đã nhìn thấy một đám đông đang vây quanh một chỗ. Cô gái vẫn buộc tóc đuôi ngựa bằng dây chun, đang mải mê chơi game giữa làn khói thuốc lá bay lơ lửng.

Anh cứ nghĩ đó là những thiếu niên gây khó dễ cho cô, nhưng họ lại đang hò reo cổ vũ cô đầy phấn khích.

Ánh sáng rực rỡ từ màn hình game đa sắc màu chiếu lên mặt cô. Từ góc độ của anh chỉ có thể thấy đôi mắt cô tập trung và sáng rực, không còn vẻ rụt rè yếu đuối như ở hội trường.

Mặt mày hớn hở, ánh mắt linh hoạt.