Chương 1

Năm 2006.

Tại hội trường của Trung tâm giáo dục thành phố rất náo nhiệt, khắp nơi đều là học sinh và giáo viên tham gia cuộc thi liên trường, còn có các phóng viên báo chí.

Một thợ chụp ảnh gọi một cô gái đang ôm rất nhiều giấy khen và cúp lại, vóc dáng cô gái cao nhưng người rất gầy, trông như không thể ôm hết đống đồ đó. Vì không quen biết ai và bị một thợ chụp xa lạ chặn lại nên cô có vẻ bối rối. Người này bảo cô hợp tác chụp ảnh.

Cô có hơi rụt rè, không tiện từ chối và cũng không muốn làm phật lòng người khác, đành phải phối hợp theo yêu cầu về tư thế đứng, trong lúc lơ đễnh một chiếc cúp trong tay cô đã rơi xuống.

Không kịp phản ứng cũng không rảnh tay, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn nó rơi xuống đất, có lẽ sẽ vỡ tan.

Đó là những gì cô nghĩ lúc bấy giờ.

Một bàn tay từ bên cạnh đưa ra.

Người cúi xuống đã tiếp được chiếc cúp. Khi đứng thẳng lên, bàn tay của anh có ích hơn cô nhiều, dễ dàng nắm chặt phần tay cầm của chiếc cúp. Anh không vội đưa cho cô mà đợi đến khi cô sắp xếp lại đồ đạc trong vòng tay xong mới đưa lên.

"Cảm ơn."

Cô vừa nhìn thấy khuôn mặt anh thì sững người một chút, cúi đầu sắp xếp đồ, sau đó nhận lấy chiếc cúp và cảm ơn với vẻ hơi rụt rè.

Chàng trai rất cao, da trắng giống như cô, nhưng nếu cô giống một chú cừu bị giáo viên chủ nhiệm nhốt trong lớp học phải học hành điên cuồng vì vinh quang của trường thì anh lại như một con tuấn mã phi nước đại ở trên thảo nguyên.

Đồng phục của họ khác nhau rất nhiều.

Sau khi giúp đỡ, anh có vẻ do dự hoặc có thể là rảnh rỗi nên vẫn đứng đó.

Người thợ chụp ảnh nhận ra anh dường như có chuyện muốn nói, muốn rồi lại thôi.

Điều đó không quan trọng, quan trọng là anh ta nhìn thấy chiếc cúp trong tay cô và nhìn thấy khuôn mặt anh.

Cơ hội trời ban!

"Ôi, bạn là người đứng thứ hai à, nhanh lên nhanh lên, hai bạn chụp chung một tấm đi."

"Nhất và nhì, trời sinh một cặp!"

Cô gái và chàng trai đồng loạt nhíu mày. Từ này được dùng như vậy sao?

Người thợ chụp ảnh này mang theo chút cố chấp của giới nghệ thuật đối với cái đẹp, bắt được hai người là nhất định phải chụp. Cô gái khẽ nhíu mày, từ sự rụt rè ban đầu chuyển sang nặng nề lưỡng lự, không biết đang nghĩ gì. Nhưng chưa kịp làm gì, chàng trai đã hành động trước.

Cô biết chàng trai này là học sinh của trường Du Lâm, nền tảng gia đình vững chắc nên đương nhiên có thể tùy ý từ chối bất kỳ ai.

Vì vậy anh đã hành động.