Chương 9: Nhiệm vụ và tên tội phạm đánh bom tàn ác

Matsuda Jinpei, chuyên gia xử lý bom hàng đầu của Đội Xử lý Chất nổ thuộc Sở Cảnh sát Thủ đô, cũng là bạn học cùng khóa và là bạn thân của Furuya Rei thời còn ở trường cảnh sát, đã hy sinh 7 năm trước khi đang xử lý một quả bom trên tòa nhà cao tầng. Quả bom bất ngờ phát nổ ở cự ly gần, khiến anh tan xác, không còn một mảnh xương nào. Năm đó anh 22 tuổi, vừa tốt nghiệp trường cảnh sát được một tháng rưỡi.

Furuya Rei và ba người bạn còn lại mỗi năm đều đến nghĩa trang viếng mộ anh vào ngày 7 tháng 11. Tất cả bọn họ đều thề sẽ tìm ra kẻ đã đặt bom, trả thù cho anh. Năm nay còn vài tháng nữa mới đến ngày giỗ.

Tuy nhiên, có một người trông giống hệt người mà anh ta đến viếng mộ, hiện đang ngồi trên ghế sofa cách anh ta chưa đầy một mét, đang cãi nhau và cười đùa với sát thủ số một của một tổ chức tội phạm.

Furuya Rei lặng lẽ ngồi trên ghế sofa đối diện, âm thầm siết chặt nắm đấm, cảm nhận được móng tay đâm vào lòng bàn tay.

Tại hiện trường, người ta tìm thấy một lượng lớn máu và mô người còn sót lại trên những mảnh vụn của bộ đồ chống bom. Nhân viên khoa giám định không tìm thấy thi thể, cuối cùng chỉ có thể giải thích rằng sóng xung kích của quả bom quá lớn, đã xuyên qua bộ đồ chống bom và làm vỡ nát cơ thể người bên trong ngay lập tức.

Những mảnh vụn của bộ đồ chống bom cuối cùng đã được dùng để thay thế cho thi thể của Matsuda Jinpei, được chôn cất trong mộ của anh.

Một người bạn khác của anh, cũng là bạn thời thơ ấu của Matsuda Jinpei là Kenji Hagiwara, ban đầu rất cứng đầu không chịu chấp nhận sự việc này. Trong một thời gian dài, anh ta không chịu thừa nhận Matsuda Jinpei đã chết và từ chối đến mộ anh để viếng. Mãi cho đến khi cha của Matsuda Jinpei là Matsuda Jotaro đến gặp anh ta, anh ta mới òa khóc chấp nhận sự thật.

Có lẽ Hagiwara đã đúng?

Furuya Rei, cậu không thể cứ cho rằng người này là Matsuda được, bình tĩnh lại.

"Mục tiêu nhiệm vụ là người này." Gin rút một bức ảnh từ trong ngực ra, đặt lên bàn. Đó là một người đàn ông trung niên tóc hoa râm, đội mũ bóng chày, mặc áo khoác gió, vẻ mặt có chút lo lắng sợ hãi. "Người phụ trách dự án 106 của Viện nghiên cứu số 3 Tokyo, Noizumi Takashi, đã xác nhận đào tẩu hôm qua. Xử lý ông ta."

Như thể nhớ ra điều gì đó buồn cười, Armagnac cười khẽ.

"Phụt, gần đây viện nghiên cứu khu vực Nhật Bản sao lại sôi nổi thế nhỉ?"

"Cứ coi như là để chào đón cậu đi." Gin mỉa mai.

Armagnac xụ mặt xuống, dựa người ra sau, nói với vẻ mất hứng thú: "Gϊếŧ một nhà nghiên cứu, loại chuyện nhỏ nhặt này mà cũng cần đến tôi sao?"

"Lần này mày ở Nhật Bản khá lâu, cũng phải tìm việc gì đó làm chứ, nếu không thì quay lại làm việc cũ, cung cấp vũ khí cho bọn tôi cũng được."

"Miễn bàn, tôi đã chuyển sang đội hành động rồi. Nói trắng ra là đồ của tôi các người căn bản không biết dùng, cứ làm loạn xì ngầu lên thôi."

"Cần tôi nhắc cậu, lần hành động trước ở New York, một mình cậu đã cho nổ tung bốn khu phố sao?"

"Cũng không biết là ai đã lôi cả FBI và CIA vào, suýt chút nữa bị bao vây. Nếu cậu không nhớ đó là ai, thì để Vermouth nói cho cậu biết, lúc đó cô ấy cũng ở đó. Đừng nói như thể tôi tự mang bom từ trên trời rơi xuống vậy."

"Này, hai người có thể đợi phân công nhiệm vụ xong rồi cãi nhau được không? Tôi thực sự không chịu nổi hai người nữa." Chianti mất kiên nhẫn cắt ngang cuộc đối thoại căng thẳng giữa Gin và Armagnac.

"Đúng vậy." Bourbon mỉm cười hòa giải: "Đều là làm việc cho tổ chức, có gì mà không nói được chứ? Nhiệm vụ ưu tiên mà."

Sau đó, Bourbon thấy Armagnac nhìn anh ta với vẻ mặt khó hiểu, lộ ra vẻ mặt như ăn phải thứ gì đó khó chịu.

Có Chianti và Bourbon xen vào, cuộc đối thoại lịch sự giữa Gin và Armagnac tạm dừng. Armagnac cầm lấy chiếc bật lửa trên bàn, rút một điếu thuốc ra châm lửa, sau đó ngậm thuốc rồi tháo bật lửa ra. Từ bao thuốc, anh rút ra một cây kim thép, tùy tiện nghịch nghịch một lúc đã tạo thành một thiết bị kỳ lạ, sau đó ném nó trước mặt Gin.

Là bom.

"Đây, vũ khí, dùng đi, đảm bảo uy lực có thể kiểm soát, có thể dọa trẻ con khóc thét." Armagnac ngậm thuốc lá, cười nham hiểm.

"Trẻ con á? Cậu á?" Chianti hét lên.

"Không phải là trẻ con sao, cậu ta cũng vậy." Bourbon nghĩ thầm, rồi lại tự tát mình một cái.

Để thoát khỏi sự truy đuổi, anh đã cho nổ tung bốn khu phố, rõ ràng là một tên tội phạm cực kỳ nguy hiểm.

Armagnac không nhịn được ngáp một cái.

Bourbon nhìn cảnh này, đột nhiên hít sâu một hơi, kìm nén cơn giận bất chợt dâng lên.

Gin phớt lờ anh, khi mọi người có mặt đông đủ, anh ta tiếp tục nói về việc sắp xếp nhiệm vụ.

"Mục tiêu hiện đang ở khách sạn Haido Sugureta, từ ba ngày trước đã vào đó và cứ ở lì trong phòng không bước chân ra ngoài. Theo thông tin ban đầu, mục tiêu đã báo cảnh sát và yêu cầu được bảo vệ với lý do nhận được thư đe dọa tính mạng. Việc chúng ta cần làm là trừ khử ông ta ngay dưới sự bảo vệ của cảnh sát."

Armagnac lại ngáp một cái,: "Nhiệm vụ kiểu này cứ bảo Vermouth cải trang thành ai đó, trà trộn vào gϊếŧ người là xong rồi. Cần gì đến nhiều người như chúng ta?"

"Cô ấy có nhiệm vụ khác."

Armenia Cognac nhún vai, "Vậy thì nhanh chóng kết thúc đi."

PS: Nay sốp hốt lại bộ này, mong các tình iu ủng hộ. Tác vẫn chưa viết hoàn bộ này nên lai rai bà con nha