Trong khoảnh khắc, Conan cảm thấy như có một cái móc câu giật mạnh cả người cậu về phía trước, tầm nhìn cũng trở nên nhòe đi.
Giữa tiếng gió rít gào, Conan nghe thấy người thanh niên của tổ chức vốn luôn ôn hòa ở phía sau mình, giờ đây lại có chút nghiến răng nghiến lợi mà nói: "Cậu học cái kiểu lái xe này của... ai từ bao giờ thế hả?"
Conan cảm nhận được l*иg ngực của Armagnac rung lên hai tiếng, dường như là anh đã bật cười.
Chiếc mô tô lao ra đường chính, dòng xe cộ cũng dần trở nên đông đúc hơn. Xe cảnh sát của Miyamoto Yumi phải vừa lách tránh, vừa hú còi inh ỏi ở phía sau.
"Còn bao xa nữa?" Matsuda Jinpei hỏi.
"Ở ngay phía trước thôi!" Conan vừa nhìn vào mắt kính truy tìm vừa hét lên.
Đột nhiên, mắt kính truy tìm sáng lên đèn đỏ, Conan kinh ngạc mở to mắt.
Mắt kính truy tìm sắp hết pin rồi.
Conan ló đầu ra từ sau lưng Armagnac, những chiếc xe phía trước đều đang nối đuôi nhau di chuyển, hoàn toàn không thể nhận ra chiếc xe nào đang chở ba đứa trẻ.
Nhưng với khoảng cách này...
Conan nghiến răng, buông một tay ra để mò tìm huy hiệu thám tử trong túi mình.
Khoảng cách này có lẽ đã có thể liên lạc được với Ayumi và các bạn rồi.
Đột nhiên, Conan cảm thấy một bàn tay vịn vào vai mình, giúp cậu ngồi vững lại trên xe. Cậu quay đầu lại, và thấy người thanh niên của tổ chức không rõ danh tính kia vẫn đang nghiến răng theo từng cú lạng lách của chiếc mô tô, trong khi tay kia thì bám chặt vào vai Armagnac.
Conan nhìn anh ta một lúc, rồi quay đầu lại và bật huy hiệu thám tử lên.
"Ayumi, Genta, Mitsuhiko, các cậu có nghe thấy tớ nói không?"
Một lúc sau, từ trong huy hiệu thám tử vang lên giọng nói nức nở của Ayumi:
"Conan, có phải cậu không?"
"Ừ, là tớ đây, đừng hoảng sợ. Kanna tiên sinh và bạn của anh ấy đang giúp tớ đuổi theo các cậu. Bây giờ các cậu đang ở trong một môi trường như thế nào?"
"Bọn tớ bây giờ, hình như đang ở trong một chiếc xe tải, ở đây còn có mấy bạn nhỏ trạc tuổi bọn tớ nữa." Mitsuhiko trả lời.
Bọn buôn người.
Nghe giọng nói từ phía bên kia huy hiệu, cả Matsuda Jinpei, Morofushi Hiromitsu và Conan đều đồng thời nghĩ đến điều này.
Tọa độ trên mắt kính truy tìm nhấp nháy vài lần rồi cuối cùng tắt hẳn.
Ở cuối con phố, đèn đỏ bật sáng, dòng xe lần lượt dừng lại. Và ở hàng đầu tiên, trên cả ba làn đường, mỗi làn đều có một chiếc xe tải nhỏ đang đỗ.
Đèn đỏ đếm ngược, 60 giây.
60 giây, chỉ vỏn vẹn một phút để xác định xem chiếc xe tải nào đang bắt cóc bọn trẻ, thời gian vô cùng cấp bách.
"Này nhóc con, chẳng phải nhóc rất thân với cảnh sát sao?" Matsuda Jinpei quay người, xách cổ áo Conan nhấc bổng cậu bé từ trên ghế xuống đất: “Mau đi nói với cô cảnh sát giao thông phía sau kia, bảo cô ấy đến giúp một tay."
Conan cũng hiểu rõ tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cậu bé vội rút huy hiệu thám tử trong túi ra đưa cho Matsuda Jinpei, sau đó ba chân bốn cẳng chạy về phía Miyamoto Yumi.
Miyamoto Yumi nhìn thấy Conan đang lao về phía mình giữa dòng xe cộ tấp nập thì hoảng hốt đến lạc cả giọng: "Conan? Đừng có chạy lung tung giữa đường như thế! Nguy hiểm lắm!"
Ngay sau đó, Matsuda Jinpei liếʍ môi, vặn mạnh tay ga. Chiếc mô tô gần như nghiêng một góc 30 độ so với mặt đường, lách qua khe hở giữa các xe, áp sát hàng loạt cửa kính ô tô rồi lao vυ"t lên ngã tư phía trước.
Từ chiếc huy hiệu truyền đến tiếng Conan đang khẩn trương giải thích tình hình với Miyamoto Yumi.
Matsuda Jinpei chở theo Morofushi Hiromitsu, chắn ngang chiếc mô tô ngay trước làn đường giữa, bắt đầu quan sát dưới ánh mắt kinh ngạc của các tài xế.
Trên đường lúc này có tổng cộng ba chiếc xe tải nhỏ: làn đường bên trái là một chiếc xe vận chuyển cũ kỹ của công ty chuyển nhà, làn đường bên phải là một chiếc xe bán kem màu hồng với cửa sổ bị tấm chắn che khuất, còn ở giữa là một chiếc xe đông lạnh màu trắng.
Chiếc nào cũng có khả năng là xe của bọn bắt cóc.
Còn lại 45 giây.
Kiểm tra từng chiếc một là điều không thể, thông tin bọn trẻ cung cấp quá mơ hồ, hoàn toàn không đủ để đưa ra phán đoán chính xác.
"Đã là bọn buôn người bắt cóc trẻ em, liệu có phải là chiếc xe kia không?" Morofushi Hiromitsu chỉ tay về phía chiếc xe bán kem màu hồng, nói.
"Alo? Alo? Anh là anh trai Zombie đây, mấy đứa còn nghe thấy không?" Matsuda Jinpei cầm huy hiệu lên nói.
Morofushi Hiromitsu lộ ra vẻ mặt kỳ quặc.
"Anh Zombie!" Giọng Genta thì thầm vang lên từ chiếc huy hiệu.
"Còn cử động được không? Mấy đứa đang ở trong môi trường như thế nào?" Matsuda Jinpei hỏi dồn.
"Cử động được ạ, Mitsuhiko đã nghĩ cách xé băng dính cho bọn em rồi.” Ayumi lí nhí đáp: “Chỗ bọn em bây giờ tối om và rất rộng rãi."
Tối om, cả ba chiếc xe đều là không gian kín, điểm này đều phù hợp.
Rất rộng rãi...
"Trong xe có tất cả bao nhiêu đứa?" Morofushi Hiromitsu ghé sát vào vai Matsuda, hướng về phía huy hiệu hỏi.
"Hả? À, bọn em có tất cả bảy người." Mitsuhiko ở bên cạnh trả lời.