Sau khi chào tạm biệt Armagnac và người thanh niên bị nghi là thành viên tổ chức, Conan nhanh chóng chạy vào một con hẻm ở góc cua phía trước. Tóm lại, một khi đã biết có một thành viên tổ chức ở đây, cậu cũng không muốn cứ thế mà bỏ đi. Chi bằng cứ dùng kính theo dõi xem bọn Genta đang ở đâu trước, báo cho bọn họ mau về nhà, rồi sau đó cậu sẽ ở lại đây xem có thể nhân cơ hội thu thập được chút thông tin nào của tổ chức không.
Nghĩ vậy, Conan liền bật kính theo dõi lên. Và khi nhìn rõ những chấm nhỏ đại diện cho Đội thám tử nhí, cậu đột nhiên trừng lớn hai mắt.
-
“Vậy tôi đi trước nhé.” Morofushi Hiromitsu dịu dàng nói.
Matsuda Jinpei gật đầu: “Cậu tự bảo trọng nhé.”
“Ừm.” Morofushi Hiromitsu mỉm cười đáp.
“Anh Kanna! Anh Kanna!” Conan vừa vẫy tay vừa chạy ra, gọi lớn, “Anh Kanna có xe máy điện không ạ?!”
Cả Morofushi Hiromitsu và Matsuda Jinpei cùng nhìn về phía Conan đang chạy tới. Matsuda Jinpei khó hiểu hỏi lại: “Xe máy điện?”
Conan gật đầu lia lịa, nói bằng giọng non nớt: “Trên người Genta và các bạn khác có huy hiệu theo dõi. Lúc nãy em muốn tìm các bạn ấy thật nhanh, nhưng phát hiện ra tốc độ di chuyển của họ rất nhanh! Chắc chắn là đang ở trên xe! Sắp có bánh kẹo ngon rồi, Genta và các bạn ấy sẽ không tự dưng chạy lên xe đâu ạ!”
“Cho nên... cho nên, em muốn hỏi anh Kanna xem có xe máy điện không, em muốn đuổi theo xem đã xảy ra chuyện gì!” Conan nhíu mày, trưng ra vẻ mặt đáng thương nhìn Matsuda Jinpei.
Matsuda Jinpei lẳng lặng nhìn Conan, người rõ ràng đang rất sốt ruột nhưng vẫn phải cố gắng diễn kịch. Một giây... hai giây... ba giây.
Matsuda Jinpei thở dài một hơi, quay người đi vào nhà. Chỉ nghe một tràng tiếng loảng xoảng, kẽo kẹt vang lên, Conan và Morofushi Hiromitsu liền cảm thấy có điềm chẳng lành, vội vàng né sang một bên. “RẦM” một tiếng, một chiếc xe mô tô trông tả tơi như sắp rụng rời lao ra.
Morofushi Hiromitsu thầm nghĩ, nếu chiếc xe này mà xuất hiện trên đường, có lẽ sẽ bị các đồng nghiệp bên Đội Cảnh sát Giao thông dí cho chạy tám con phố.
Matsuda Jinpei đội một chiếc mũ bảo hiểm lên đầu Conan, “Nhóc lên đi.”
Sau đó, anh quay đầu nói với Morofushi Hiromitsu, “Cậu đi đi.”
Morofushi Hiromitsu chớp chớp mắt, “Chủ tiệm định giúp cậu bé này tìm bạn sao? Tình huống này báo cảnh sát thì tốt hơn chứ.”
“Vậy cậu báo đi.”
Matsuda Jinpei nhìn Conan dùng cả tay lẫn chân trèo lên xe, rồi ra hiệu cho cậu nhóc ôm chặt lấy mình.
Morofushi Hiromitsu bật cười, rồi làm bộ thở dài một hơi nói: “Nếu không phiền thì cho tôi đi cùng với, tôi cũng muốn giúp tìm mấy đứa nhỏ.”
Matsuda Jinpei liếc nhìn chiếc mô tô dưới chân, nói một câu rất thực tế: “Quá tải rồi.”
“Nhưng tôi cũng rất lo cho mấy đứa trẻ.” Morofushi Hiromitsu nói bằng một giọng điệu dịu dàng như gió xuân.
Matsuda Jinpei nhìn anh ta với vẻ mặt khó hiểu, trên mặt như viết rõ mấy chữ:
Không phải tối nay cậu còn có nhiệm vụ sao?
Morofushi Hiromitsu dùng nụ cười dịu dàng của mình để "dĩ bất biến, ứng vạn biến".
Cuối cùng, Matsuda Jinpei cũng đành chịu thua. Anh hất đầu về phía yên sau, Morofushi Hiromitsu như nhận được lệnh, nhanh nhẹn nhảy lên xe, che chắn cho Conan ở giữa.
Cảm giác khi ngồi chung xe mô tô với hai thành viên của Tổ chức, lại còn bị kẹp ở giữa là như thế nào?
Người trong cuộc là Conan hiện tại tâm trạng đang không được ổn định cho lắm.
“Này nhóc, chỉ đường đi.”
“Vâng!” Conan vội hoàn hồn, xác định chấm sáng đang di chuyển trên mắt kính theo dõi rồi hét lớn: “Hướng Nam-Tây Nam!”
Matsuda Jinpei gật đầu, “Ôm chắc vào.”
Dứt lời, chiếc mô tô liền vọt đi.
Chiếc mô tô này, dường như so với những chiếc cùng loại thông thường thì... nhanh hơn rất nhiều.
Bị gió tạt mạnh đến mức gần như không thể mở nổi mắt, Conan ôm chặt lấy Armagnac, cố gắng hết sức để xác định phương hướng của chấm sáng.
Lạnh quá... lại còn gầy nữa... Cậu có thể cảm nhận được cả xương sống trên lưng anh đang cấn vào má mình qua lớp da thịt mỏng manh.
Conan chợt nhớ đến lời Haibara Ai đã nói, sự thật rằng Armagnac thực chất đã chết rồi, đây chỉ là một bộ xương khô bị điều khiển và cưỡng ép hành động mà thôi.
"Rẽ về hướng đông rồi!" Conan hét lớn, báo cáo hướng di chuyển của tọa độ, và chiếc mô tô lập tức chuyển làn.
Thế nhưng, Conan vẫn luôn cảm thấy mọi chuyện không bi quan như Haibara đã nghĩ. Có lẽ đúng là trong não của Armagnac có rất nhiều dây điện, có lẽ anh đang bị khống chế rất nghiêm ngặt, và cũng có lẽ anh chỉ là một vong linh đã chết từ lâu. Nhưng mà, cho dù là vậy, anh vẫn sẽ tha cho một thiếu niên trong lúc làm nhiệm vụ, vẫn sẽ lái mô tô đi cứu một đám trẻ, và vẫn sẽ lách luật nhiệm vụ để đưa một cô bé không vui vẻ đến khu vui chơi.
Trái tim của Armagnac vẫn luôn tự do.
Giữa tiếng gió gào thét, Conan nghe thấy tiếng còi báo động của cảnh sát. Cậu khó khăn nhoài người qua người thanh niên của tổ chức ngồi phía sau để ngoái lại nhìn.
Nữ cảnh sát giao thông Miyamoto Yumi đang lái xe tuần tra, bật đèn hiệu và hét lớn qua loa phóng thanh:
"Chiếc mô tô 5 động cơ phía trước nghe rõ đây! Chiếc mô tô 5 động cơ phía trước nghe rõ đây!"
"Chạy quá tốc độ! Không có biển số! Người lớn không đội mũ bảo hiểm! Chở quá số người quy định! Chở trẻ em mà còn quá tải! Xe độ! Mà còn chưa độ xong! Lập tức tấp vào lề cho tôi!"
"Tôi nhắc lại lần nữa, lập tức tấp vào lề!!"
"A, phiền phức rồi đây." Conan không tài nào hiểu nổi Armagnac làm thế nào mà có thể vừa lái một chiếc mô tô nhanh như vậy, lại vừa có thể nói chuyện với một giọng điệu uể oải đến thế.
"Mọi người ôm chặt vào, tôi tăng tốc đây."
Cái... vậy mà còn tăng tốc được nữa... sao??!!