Chương 37: Tiệm sửa chữa, những đứa trẻ và Scotch

Ba đứa trẻ liếc nhìn người này, lại liếc nhìn người kia, rồi lách qua Morofushi Hiromitsu, lạch bạch chạy đi mất.

Morofushi Hiromitsu mỉm cười, đưa tay lên gõ vào cánh cửa lùa bên cạnh.

Matsuda Jinpei dường như muốn gãi đầu, nhưng anh lại nhìn xuống bàn tay dính đầy hóa chất của mình, thở dài một hơi rồi đành nói: "Vào đi."

Matsuda đi thẳng vào phía sau tiệm để rửa tay, sau đó quay lại hỏi, "Chuyện gì?"

"Tối nay tôi có một nhiệm vụ, thiết bị quan sát quang điện của tôi bị hỏng rồi, Gin bảo tôi đến tìm cậu để lấy một cái." Scotch ôn tồn nói.

"Sao cậu ta không tự lấy cho anh một cái?" Armagnac nhíu mày hỏi.

"À, cậu ta bị thương rồi, không muốn tôi đến gặp cho lắm." Scotch nói.

"...Bị thương?" Armagnac nhướng mày, rõ ràng là đã có hứng thú.

Đối với việc dùng chuyện xui xẻo của Gin để kéo gần khoảng cách giữa mình và Armagnac, Scotch tuyệt đối không hề có chút trở ngại tâm lý nào. Vì vậy, anh ta bắt đầu kể lể bằng một giọng điệu y như nhân viên công ty đang buôn chuyện về sếp ở phòng trà nước,

"Cậu có biết vụ hỏa hoạn ở khách sạn thành phố Haido hai ngày trước không?"

"Không biết, mấy ngày nay tôi sống cách biệt với thế giới bên ngoài." Armagnac đáp ngay lập tức.

Scotch quan sát sắc mặt của Armagnac một cách đầy quan tâm, sau khi chớp mắt vài cái thì tiếp tục nói: "Ban đầu là do Vermouth và Pisco có một nhiệm vụ, phải gϊếŧ Nomiguchi Shigehiko tại buổi lễ tưởng niệm của đạo diễn phim Sakamaki Akira. Cậu không thường ở Nhật Bản nên có thể không biết, Nomiguchi này là người của tổ chức, nhưng vì nhận hối lộ nên bị lộ, vì vậy phải xử lý gã."

"Kết quả là giữa chừng không biết đã xảy ra chuyện gì, Pisco đột nhiên nói rằng mình đã phát hiện ra Shirley. Gin dạo này không phải đang truy lùng Shirley sao, thế là liền dẫn theo Vodka đến đó, còn chặn được Shirley ở trên sân thượng nữa. Nhưng kết quả là Shirley hình như đã tìm được chỗ dựa nào đó, gài bẫy Gin ngay trên sân thượng, khiến Gin bị trúng đạn vào tay, còn để Shirley chạy thoát."

"Lúc Pisco gϊếŧ người còn để lộ sơ hở, cuối cùng chỉ có thể do Vị kia tạm thời hạ lệnh, xử lý luôn cả gã. Cứ như vậy, Shirley thì không bắt được, lại còn mất thêm một Pisco, vị kia cũng không vui cho lắm, nên dạo này người trong tổ chức chẳng ai muốn chọc vào Gin lúc đang xui xẻo cả."

Quả nhiên, buôn chuyện chính là vũ khí lợi hại để kéo gần khoảng cách giữa các đồng nghiệp. Trên mặt Armagnac lộ ra một nụ cười hả hê.

"Anh có nghĩ rằng nếu bây giờ tôi gọi điện hỏi thăm Gin thì sẽ gây phiền phức cho anh không?" Armagnac lịch sự hỏi.

"Vậy thì cậu đừng làm thế thì hơn." Scotch ôn hòa từ chối.

Armagnac tiếc nuối gật đầu: "Được thôi."

Nói xong, Armagnac cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn Scotch một cái, ánh mắt nhanh chóng dừng lại trên bộ ria mép của anh ta, khóe miệng lại lộ ra một đường cong khó nhận thấy, rồi lập tức quay người đi vào trong tiệm: "Theo tôi vào lấy đồ đi."

Scotch sờ sờ bộ ria mép của mình, không biết đã nghĩ đến điều gì, cũng bật cười: "Được."

-

Cách vào tầng hầm cực ngầu hiển nhiên cũng khiến Scotch choáng váng một phen. Mãi cho đến khi đi qua cánh cổng công nghệ cao hoàn toàn không ăn nhập gì với một tiệm sửa chữa để vào được xưởng làm việc của Armagnac, vẻ đẹp công nghiệp lạnh lùng, cứng cáp của nơi này lại một lần nữa khiến anh phải thầm cảm thán.

"Tối nay phía đối diện các người cũng có tay bắn tỉa à?"

Câu hỏi của Armagnac đã kéo Scotch trở về thực tại, anh ta đáp: "Ừm, vì bên kia cũng là một băng nhóm tội phạm bạo lực, nên phải đề phòng bất trắc."

Armagnac gật đầu, rồi lấy ra một thiết bị quan sát quang điện, sau khi bật lên thì bắt đầu cẩn thận điều chỉnh các thông số, rồi ném cho Scotch: "Anh thử xem."

Scotch đưa thiết bị lên mắt ướm thử rồi nói: "Cảm giác không có vấn đề gì."

"Anh có mang theo súng bắn tỉa chứ? Để tôi xem qua một chút," Matsuda Jinpei lại nói.

"...À." Morofushi Hiromitsu khựng lại một chút rồi đáp.

Anh ta tháo chiếc túi đựng đàn ghi-ta sau lưng xuống, kéo khóa, rồi đặt khẩu súng bắn tỉa vào bàn tay đang chìa ra của Matsuda Jinpei.

Ngay khoảnh khắc nhận lấy khẩu súng, Matsuda Jinpei mới sực tỉnh.

[Sao anh ta lại không chút phòng bị nào thế này? Lại còn tỏ ra thân thiết với mình nữa chứ! Chẳng lẽ trước đây anh ta đã từng gặp Armagnac rồi sao?]

[Có khi nào là bạn học cùng khóa đã nhận ra anh là Matsuda Jinpei rồi không?]

[Tuyệt đối không thể nào, Armagnac là một kẻ hung ác tàn bạo như vậy cơ mà.]

Matsuda Jinpei cảm thấy cứ thế này thì không ổn, nhưng súng đã nằm trong tay rồi, mà nếu không kiểm tra qua một chút thì anh thật sự không yên tâm.

Thế là, anh cố định khẩu súng lên bàn làm việc, vừa cẩn thận kiểm tra, vừa nói: "Scotch này, bình thường anh vẫn nên có lòng phòng bị một chút. Đừng có ai đòi động vào súng của anh là anh cũng đưa cho họ. Mấy thứ này chỉ cần giở chút thủ đoạn thôi là lần sau anh dùng sẽ toi đời ngay."

À, cái cần đẩy vỏ đạn quả nhiên là hơi bị kẹt một chút rồi. Nếu cứ để mặc kệ thì lần này cũng sẽ không có vấn đề gì, nhưng sau này thì khó nói lắm, tốt hơn hết là vẫn nên chỉnh lại một chút.

Morofushi Hiromitsu nhìn Matsuda Jinpei, người đang cắm cúi bận rộn với khẩu súng của mình, với ánh mắt có chút kỳ lạ rồi hỏi: "Có bao gồm cả cậu không?"

Matsuda Jinpei nói một cách dứt khoát: "Cũng bao gồm cả tôi."

Một lát sau, anh lại nói thêm: "Lần này không tính."

[Cậu đoán xem bạn học cùng khóa có nghĩ cậu đầu óc có vấn đề không?]

[Chết não mà không phải là đầu óc có vấn đề thì là gì nữa?]