Chương 30

Armagnac xử lý hiện trường một cách nhanh gọn. Anh lục trong xe lấy ra hộp cứu thương, rút ra một cuộn băng gạc.

"Cô bị thương à?" Armagnac hỏi Miyano Shiho.

Miyano Shiho lắc đầu. Armagnac gật đầu, rồi nhét thẳng cả một cuộn băng gạc dày bằng ngón trỏ vào cái lỗ đang rỉ máu trên ngực mình.

Tiếp đó, anh giật biển số xe xuống, lấy ra hai vật trông giống như chiếc cúc áo, một cái đặt lên chiếc xe họ vừa lái, cái còn lại đặt lên chiếc xe van chở Mike.

Sau đó, anh cẩn thận lau sạch vết máu của mình trên mặt đất. Cuối cùng, anh nói với Miyano Shiho: “Tiểu thư, có lẽ chúng ta phải đi bộ về nhà thôi."

"Cũng may là chúng ta không còn xa nữa.” anh nói thêm.

Miyano Shiho đá mấy mảnh thủy tinh vỡ dưới chân, hỏi: “Vậy là nhiệm vụ vệ sĩ của anh kết thúc rồi sao?"

Armagnac sững người một lúc rồi bật cười: “Vẫn chưa, tôi vẫn chưa nhận được lệnh kết thúc nhiệm vụ."

Anh dùng đôi mắt đã phủ một lớp màng trắng đυ.c nhìn cô rồi nói: “Tiểu thư có nơi nào muốn đến không?"

Miyano Shiho mím chặt môi một lúc lâu rồi mới nói: “Bộ dạng này của anh, đi đâu cũng sẽ rất kỳ quặc."

"Vậy thì đành phiền cô xử lý tạm cho tôi một chút vậy, không phải cô là thiên tài y học lâm sàng sao?"

Nửa giờ sau, Armagnac với bả vai và cánh tay được nắn lại một cách miễn cưỡng, từ dưới đất lồm cồm bò dậy. Anh đưa bàn tay chi chít những vết xước nhỏ ra trước mặt Miyano Shiho.

Miyano Shiho thu dọn hộp cứu thương, xách lên tay, do dự một chút rồi mới nắm lấy tay Armagnac. Cô chưa từng nắm một bàn tay nào lạnh như thế này.

Armagnac dắt Miyano Shiho đi một cách loạng choạng, vừa đi vừa nói với cô: “Nhưng mà chúng ta vẫn phải về nhà một chuyến trước đã, để lấy một chiếc xe khác. Chỗ cô ở hẻo lánh quá, không có xe thì chẳng đi đâu được."

Miyano Shiho im lặng để anh dắt đi. Một lớn một nhỏ, họ đi từ con đường vắng vẻ đến một nơi ở còn hẻo lánh hơn. Vừa rẽ qua một khúc quanh, đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau.

Miyano Shiho ngẩng đầu nhìn Armagnac, chỉ thấy anh khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục dắt cô đi tiếp.

"Nếu cứ để nguyên như vậy, lỡ bị người ta điều tra ra gì đó thì không hay, mặc dù FBI cũng chỉ đến thế mà thôi."

Miyano Shiho cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi hỏi anh: “Đây là lần đầu tiên anh gϊếŧ người à?"

Armagnac trả lời rất thành thật: “Không hẳn."

"Không phải anh nói đây là nhiệm vụ đầu tiên của anh sau khi chuyển sang đội hành động sao?" Miyano Shiho hỏi.

"Tôi cũng nói rồi còn gì, hồi ở bộ phận nghiên cứu và phát triển vũ khí, tôi đã chế tạo ra mấy thứ vũ khí có thể cho nổ tung một đứa trẻ nào đó không biết tên, thuộc chủng tộc nào đó ở cách xa hàng ngàn dặm mà." Armagnac bình thản nói.

"Vậy đó cũng được tính là do anh gϊếŧ sao?"

"Sao lại không tính chứ?" Armagnac nói: “Thay vì đạo đức giả bịt tai lại vờ như mình không gϊếŧ người, thà rằng tận mắt nhìn thấy mình găm một viên đạn vào đầu nạn nhân còn hơn. Sự tồn tại của tôi vốn đã đủ mơ hồ rồi, tôi thật sự không muốn đến cả chuyện mình đã gϊếŧ ai cũng phải nhập nhằng, không rõ ràng."

"Đó là lý do anh chuyển sang đội hành động à?"

Armagnac không nói gì, chỉ nhún vai. Miyano Shiho thề rằng, xương bả vai của anh chắc chắn lại lệch đi rồi.

Một giờ sau, Armagnac đầu quấn băng gạc, vai được cố định lại, thay một bộ vest đen và đeo một cặp kính râm mới, ngực vẫn còn nhét cuộn băng, lái một chiếc xe mới coóng, chở Miyano Shiho ngồi ở ghế phụ, nhấn ga một phát rồi lên đường.

"Cô chắc là muốn đến công viên giải trí chứ?" Armagnac lái xe vun vυ"t, lớn tiếng hỏi.

Miyano Shiho bám chặt dây an toàn, hét lớn: “Anh lái chậm lại đi!"

"Không được! Tiểu thư! Chúng ta đang vội! Ai mà biết được lúc nào nhiệm vụ của tôi kết thúc chứ!" Armagnac vừa tăng tốc vừa toe toét cười.

"Xương của anh chắc chắn lại lệch rồi!" Miyano Shiho hét lên.

"Mặc kệ nó đi!" Armagnac hét lại.

Giữa những cú xóc nảy, Miyano Shiho nhìn vào đôi mắt trắng đυ.c của Armagnac, đột nhiên rất muốn biết màu mắt thật của anh là gì.

Có lẽ vì là ngày trong tuần nên công viên giải trí lớn ở quận Queens không có mấy người. Trước cánh cổng lớn sặc sỡ, một gã kỳ quặc mặc vest đen đầu quấn băng gạc đang dắt tay một cô bé, tóc của cả hai đều có chút rối bù.

Miyano Shiho cố gắng ổn định lại nhịp tim rồi mới lên tiếng: “Anh sẽ không phải là chết vì tai nạn xe đấy chứ?"

Armagnac lắc đầu: “Nhưng trong đó không có kiểu chết này."

Miyano Shiho nhất thời cạn lời: “Rốt cuộc thì anh có mấy kiểu chết vậy?"

"Thôi được rồi, đừng bận tâm mấy chuyện đó nữa.” Armagnac dịu dàng nói. "Cô muốn chơi gì? Hay để tôi đi mua vé ngựa gỗ xoay vòng cho cô trước nhé?"

Miyano Shiho nghe mà nổi cả da gà, cô hét lên: "Không cần, anh nói chuyện bình thường lại đi!"

Armagnac nhướng mày, rồi đưa tiền cho Miyano Shiho: “Vậy cô tự đi mua vé và chọn trò mình thích đi."

Ngày hôm đó, Miyano Shiho đã kéo Armagnac chơi rất lâu trong công viên giải trí, từ tàu cướp biển, tàu lượn siêu tốc, cho đến cả nhà ma. Thậm chí, nhân viên nhà ma vừa thấy Armagnac đã quay đầu bỏ đi.

Cuối cùng, Miyano Shiho mệt lử, nằm dài trên chiếc ghế trong công viên. Armagnac ngồi bên cạnh cô, đeo một cặp kính râm, trông như một cậu bé mù ngoan ngoãn.

"Đến lúc này thì cô lại không sợ tôi bị rã ra từng mảnh nữa nhỉ.” Armagnac chậm rãi nói.

"Chẳng phải chính anh cũng chơi rất vui đó sao.” Miyano Shiho chỉ vào Armagnac, nói.

Lúc ở trên tàu lượn, gã này còn cười to hơn bất cứ ai. Hơn nữa, cô còn thấy rõ, chính anh đã cố tình dọa nhân viên nhà ma.

Armagnac cũng không phủ nhận, anh nhếch mép cười: “Vậy cô chơi có vui không?"

Gò má Miyano Shiho vẫn còn ửng hồng, đôi mắt sáng lấp lánh. Cô gật đầu, kiêu kỳ đáp: "Cũng tạm được thôi."

Armagnac bật cười thành tiếng. Sau đó, anh lén lút cúi người xuống, hạ thấp giọng nói: "Vậy tôi sẽ cho cô biết một bí mật."

Miyano Shiho ngờ vực nhìn anh, cô ngồi thẳng người hơn một chút, vểnh tai lên, không biết Armagnac định nói với mình điều gì.

Armagnac mỉm cười, nói: "Thật ra, đây là lần đầu tiên tôi bước ra khỏi căn cứ, kể từ sau khi tôi chết."

Miyano Shiho quay đầu nhìn anh, đôi mắt mở ngày một to. Cô nhớ lại những lần xúi giục của Armagnac trong suốt tuần qua, rồi hét lớn:

"Vậy ra vốn dĩ là chính anh muốn đi chơi!"

Armagnac đắc ý nhướng mày: “Và tôi đã thành công."