Tuy chương trình học của nghiên cứu sinh thạc sĩ y khoa không nặng nề như bậc đại học, nhưng những buổi lên lớp thông thường vẫn phải tham gia. Kể từ khi Armagnac đến, việc đưa đón cô ây đi học đã trở thành công việc của anh.
Không chỉ vậy, anh còn đường hoàng đeo kính râm và quàng khăn, ngồi ngay trong lớp học của cô ấy, rồi dùng khí thế hung ác của mình để dọa lui tất cả những ánh mắt nghi ngờ.
“Shiho, đó là bạn của cậu à?” Trước giờ học môn Dược lý, một thanh niên tóc vàng hỏi cô ấy.
“À, Mike, cậu về rồi à.” Miyano Shiho gật đầu chào cậu ta, rồi nói: “Cũng không hẳn, anh ấy là người mà người lớn trong nhà tìm đến để chăm sóc tôi mấy ngày, cậu biết đấy, vì chuyện gần đây.”
Thanh niên tóc vàng tên Mike liếc nhìn Armagnac với vẻ mặt có chút không vui: “Người lớn nhà cậu đã vứt cậu ở Mỹ không thèm quan tâm, giờ lại còn tìm mấy tên tay sai này đến để trông chừng cậu.”
Miyano Shiho cau mày: “Mike, cậu nói những lời này để làm gì?”
Mike im bặt. Giáo sư Kaletwe bước lên bục giảng và bắt đầu buổi học. Mike ngồi vào chiếc bàn nhỏ bên cạnh bục giảng, giúp giáo sư Kaletwe trình chiếu bài giảng.
Hóa ra, Mike là trợ giảng cho môn học này.
Sau khi tan học, Miyano Shiho và vài người bạn khác đã ở lại thêm một lúc để thảo luận vài vấn đề. Khi cô ấy nhìn về phía Armagnac, cô phát hiện anh đã đến tìm giáo sư của mình, hình như còn trao đổi danh thϊếp nữa.
Đến lúc Miyano Shiho thu hồi ánh mắt, cô ấy đột nhiên nhận ra, Mike vậy mà cũng đang nhìn Armagnac.
Trên đường trở về, Miyano Shiho ngồi trong xe nhìn Armagnac, rồi cả hai cùng lúc mở miệng.
“Anh tìm giáo sư làm gì?”
“Người tóc vàng kia là ai?”
Sau đó, cả hai người đều không nói gì nữa, chỉ chờ đối phương trả lời trước. Chiếc xe đã đi qua ba cột đèn giao thông mà trong xe vẫn im phăng phắc.
Cuối cùng, Miyano Shiho không thể tin nổi mà lên tiếng: “So đo mấy chuyện này với một cô bé 12 tuổi như tôi, anh có phải trẻ con không vậy?”
“Ồ, ra là cô biết mình là trẻ con à.” Armagnac vừa lái xe vừa nói, mắt không liếc đi đâu: “Nói đi, bạn học của cô là ai?”
Miyano Shiho tức đến nghẹn họng, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng nói: “Cậu ta là Mike.”
“Vậy cậu ta là ai?”
“Làm sao tôi biết được, cậu ta chỉ là trợ giảng của tôi, chứ có phải ba tôi đâu.” Miyano Shiho phản pháo.
“Làm trợ giảng, chắc hẳn đã là tiến sĩ rồi nhỉ, nhưng tôi lại cảm thấy cậu ta trông có vẻ còn nhỏ tuổi hơn những sinh viên khác trong lớp, không tính cô.”
Miyano Shiho do dự một lúc rồi nói: “Tôi không có giao tiếp gì nhiều với các bạn khác, chỉ biết sơ sơ là cậu ta hình như cũng là một... thiên tài.”
Miyano Shiho đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Armagnac: “Anh nghi ngờ cậu ta?”
“Một loại trực giác thôi.” Armagnac nhướng mày: “Khoảng thời gian này cậu ta có ở New York không?”
“Không có.” Miyano Shiho vô thức lắc đầu: “Giáo sư Kaletwe bảo cậu ta thay giáo sư đến... Ohio dự một hội thảo học thuật.”
“Thiên tài, rất quan tâm cô, trước đó lại đi công tác ở Ohio.” Armagnac liệt kê từng điểm một: “Hung thủ đã gϊếŧ người một mạch từ Ohio đến tận New York.”
“Cũng không thể chắc chắn trăm phần trăm là cậu ta được.” Miyano Shiho nói.
“Đương nhiên.” Armagnac nhướng mày: “Không sao cả. Cậu ta ra tay, thì tôi cũng sẽ ra tay.”
Miyano Shiho không hiểu làm thế nào mà anh có thể nói ra một câu như vậy mà không hề có chút sát khí nào.
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, một chiếc xe tải nhỏ đột nhiên lao ra, đâm thẳng vào chiếc xe của họ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi không kịp phản ứng, Miyano Shiho chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, Armagnac đã nghiêng người qua, ấn đầu cô ấy xuống và dùng thân mình để che chở cho cô ấy.
Miyano Shiho cảm nhận được một thứ chất lỏng lạnh lẽo và sền sệt nhỏ xuống mặt mình. Sau đó, cô ấy nghe thấy giọng nói của Armagnac vang lên một cách vô cùng bình tĩnh.
“Cô không sao chứ?”
“...Câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng chứ.”
Cô nghe thấy Armagnac cười: “Đương nhiên là không sao rồi, đừng quên, tôi đã chết rồi mà.”
Ngay sau đó, cô ấy nghe thấy tiếng kính vỡ, là Armagnac.
Anh vừa đập vỡ kính, vừa nói: “Chỉ là không ngờ tới, vốn tưởng chỉ là một tên sát nhân lén lút giấu đầu hở đuôi thôi, ai dè cũng biết bày ra trò lớn thế này.”
Lúc Miyano Shiho mở mắt ra, cô ấy đã bị Armagnac lôi ra khỏi chiếc xe qua tấm kính chắn gió vỡ nát. Anh phủi những mảnh vụn thủy tinh trên người cô ấy rồi đặt cô ấy xuống đất.
Cô ấy nhìn thấy cặp kính râm của Armagnac đã vỡ tan, để lộ đôi mắt bị một lớp màng trắng mỏng bao phủ. Trên mặt và cổ anh, máu đen đặc quánh như dầu thô đang chảy xuống. Bả vai và cánh tay cũng đã biến dạng thấy rõ bằng mắt thường, thế nhưng Armagnac lại hành động như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, cứ thế giẫm lên những mảnh kính vỡ mà tiến về phía chiếc xe van.
Ngay khoảnh khắc Armagnac kéo mở cửa xe, một viên đạn từ bên trong bay ra, xuyên thẳng qua tim anh.
Armagnac nhìn gã thanh niên tóc vàng đang giơ súng trong xe, nhìn vẻ mặt dần trở nên hoảng hốt của gã, rồi anh cười: “Cậu cũng nhanh tay đấy chứ, lại còn biết rằng nếu muốn động đến vị tiểu thư này, thì phải xử lý tôi trước.”
Armagnac rút khẩu súng lục của mình từ bên hông ra, chĩa vào Mike trong xe rồi nói: “Nhưng cậu không xử lý nổi tôi đâu.”
Mike run rẩy cất giọng: “Anh, rốt cuộc là thứ gì?”
“Một kẻ đã chết.” Armagnac trả lời.
Bàn tay anh vững vàng giơ súng chĩa vào đầu Mike, hỏi: “Đó là lời trăn trối cuối cùng của cậu rồi sao?”
Mike dường như đột nhiên bình tĩnh trở lại, gã nhìn Armagnac và hỏi: “Vậy tại sao các người lại đối xử với chúng tôi như vậy?”
“Hả? Cần tôi nhắc lại không? Chính cậu mới là kẻ muốn gϊếŧ một đứa trẻ đấy.”
“Đến cả một con quái vật như anh mà cũng nghiên cứu ra được, các người thật sự thiếu nhân lực đến vậy sao? Thiếu đến mức phải hy sinh cả tuổi thơ, thậm chí là cả cuộc đời của một đứa trẻ để phục vụ cho các người?”
“Cậu chỉ đang hỏi một mình tôi thôi sao?” Armagnac bình thản hỏi.
Mike khựng lại một chút, rồi lắc đầu: “Có lẽ tôi đang hỏi tất cả những người lớn khó hiểu trên đời này.”
“Nếu cậu chỉ đơn thuần làm một tên sát nhân, không cố gắng gϊếŧ chết tôi, thì có lẽ cậu cũng sẽ không phát hiện ra bí mật của tôi. Đến lúc đó, chúng ta chỉ cần khống chế cậu, rồi vui vẻ gọi 911 là có thể tống cậu đến gặp cảnh sát. Tuyên án tử hình hay tù giam đều là chuyện của tòa án.” Armagnac vừa chĩa súng vào gã vừa nói.
“Tiếc là cậu đã biết rồi. Nhưng mà, cho dù cậu có mang tâm trạng gì đối với những đứa trẻ mà cậu đã gϊếŧ, đó cũng không phải là lý do để cậu ra tay với chúng. Một khi cậu đã tước đoạt mạng sống của chúng, vậy thì để tôi đến tước đoạt mạng sống của cậu. Tuy về mặt thủ tục có hơi không đúng quy trình, nhưng chắc cậu cũng không có gì oán trách đâu nhỉ.”
Đây là lần đầu tiên Miyano Shiho biết Armagnac lại có thể nói nhiều như vậy với một đối tượng mà anh sắp gϊếŧ.
Mike nhìn Armagnac, hỏi: “Anh đang thuyết phục tôi sao?”
Armagnac lắc đầu: “Tôi đang thuyết phục chính mình.”
"Đoàng!" Armagnac bắn một phát vào đầu Mike, kết thúc cuộc đối thoại.
Cả cuộc đời này, Miyano Shiho sẽ còn phải chứng kiến rất nhiều chuyện liên quan đến cái chết, ví dụ như tử thi, hay rất nhiều tử thi, hoặc là một người chết biết đi.
Nhưng đó là lần đầu tiên cô ấy tận mắt chứng kiến một cái chết diễn ra. Hung thủ là một người chết biết đi, anh đứng bên cạnh người đã khuất, và cái lỗ trên ngực anh cũng đang rỉ ra thứ máu đen kịt, sền sệt.
Cứ như thể phát súng đó cũng bắn trúng vào người anh vậy.
--------
Nói sao nhỉ, tôi cảm thấy Matsuda, với tư cách là một cảnh sát chính trực và gương mẫu, khi đối mặt với việc gϊếŧ người, đều cần phải chuẩn bị tâm lý, bất kể đối phương có phải là kẻ sát nhân hay không.
Giống như Takagi đã nói, nếu là sĩ quan Matsuda thì anh ấy nhất định cũng sẽ làm như vậy (để tội phạm đánh bom phải chịu sự trừng phạt của pháp luật).
Không phải vì anh ấy hiểu Matsuda, mà vì anh ấy biết Matsuda là một cảnh sát đủ tiêu chuẩn.
Đây là người đầu tiên Matsuda tự tay gϊếŧ chết sau khi chuyển sang đội hành động.
===
À, có ai hiểu được cái cảm giác khi mà tám giờ tối, chuông trong nhóm chat đột nhiên reo inh ỏi, rồi người ta đột ngột thông báo với bạn rằng chiều mai sẽ có người ở trên xuống kiểm tra sổ sách đột xuất không hả á á á á á á á.
Trái tim tôi như thể cũng bị khoét một cái lỗ vậy á á á á á á.