Anh không giống những kẻ trong Tổ chức được lệnh đến chăm sóc cô ấy chút nào. Bọn họ đều coi đây là một công việc khổ sai, bởi vì chăm sóc một đứa trẻ chẳng phải là công trạng gì, đương nhiên cũng không thể giúp họ leo lên vị trí cao hơn trong Tổ chức. Thế nhưng, Armagnac dường như lúc nào cũng vui vẻ.
“Tất nhiên rồi.” Armagnac xòe tay: “So với việc bị nhốt trong phòng thí nghiệm để tiêm thuốc, chích điện, bị mổ ra rồi lại khâu vào, hay là phải nghiên cứu chế tạo mấy thứ vũ khí có thể cho nổ tung một đứa trẻ vô danh tiểu tốt nào đó thuộc bất kỳ chủng tộc nào ở cách xa hàng ngàn dặm, thì việc làm vệ sĩ cho cô giống như được vào nhà trẻ vậy, vừa thân thiện lại vừa thú vị.”
“Cô là nhiệm vụ đầu tiên của tôi sau khi chuyển sang đội hành động, cho thấy vận may của tôi vẫn khá tốt. Cảm ơn... ừm, ai đó đi.” Vừa nói, Armagnac vừa làm một cử chỉ tay lộn xộn trước ngực.
Vẻ mặt của Miyano Shiho giãn ra một chút. Cô ấy lại cất bước đi tiếp: “Đi thôi.”
Armagnac xoay xoay chùm chìa khóa xe trong tay, hỏi: “Đi đâu bây giờ?”
Miyano Shiho kinh ngạc nhìn anh.
Armagnac nghi hoặc nhướng mày, nói: “Thường thì mấy cô bé trạc tuổi cô sau khi tan học chẳng phải đều muốn đi lượn lờ mấy cửa hàng nhỏ sao? Hay là, thiên tài thì luôn có những thói quen khác người?”
Miyano Shiho vẫn im lặng nhìn anh.
Bởi vì thông thường, vào những lúc thế này, thành viên của Tổ chức sẽ yêu cầu cô ấy phải về nhà ngay.
Nhìn vẻ mặt của cô, Armagnac nghiêng đầu, một tay đặt lên thái dương, sau vài giây im lặng mới nói: “Tôi xác nhận lại rồi, mệnh lệnh mà Tổ chức giao cho tôi là làm vệ sĩ của cô, ngoài ra không có thêm yêu cầu thừa thãi nào khác.”
Armagnac nhấn mạnh lại một lần nữa: “Là vệ sĩ của cô.”
“Vậy, cô muốn đi đâu?”
Miyano Shiho đứng sững tại chỗ một lúc lâu, rồi mới ngập ngừng lên tiếng: “Tôi…”
Armagnac kiên nhẫn chờ đợi.
Cuối cùng, Miyano Shiho thở ra một hơi dài rồi nói: “Về nhà thôi.”
Armagnac nhìn cô một lúc, sau đó gật đầu nói: “Nếu về nhà thì giờ này có thể sẽ hơi kẹt xe, chắc mất khoảng một tiếng đấy. Cô có thể chợp mắt một lát.”
“Sau này nếu có nơi nào muốn đi, cô cứ nói với tôi.”
-
Trong suốt thời gian đó, Armagnac vẫn luôn đảm nhận vai trò vệ sĩ kiêm tài xế cho Miyano Shiho. Trên bản tin lại xuất hiện thêm một thi thể của một thiếu niên thiên tài nữa, và địa điểm phát hiện lần này là ở công viên giải trí.
"Cô thấy chưa, cô đã bỏ lỡ rồi đấy. Bây giờ mà cô muốn đi công viên giải trí, chắc tôi sẽ không đồng ý đâu." Armagnac nói với Miyano Shiho sau khi biết được tin này.
"Tôi không trẻ con đến thế." Miyano Shiho đáp lại.
Trên TV, các bản tin vẫn đang lê thê điểm lại những nạn nhân trước đây của tên sát nhân hàng loạt này cùng với địa điểm phát hiện thi thể của họ.
Armagnac xem một lúc rồi nói: "Chuyện này không phải quá rõ ràng rồi sao?"
"Cái gì?" Miyano Shiho hỏi.
"Cô xem nhé, thi thể của nạn nhân đầu tiên được tìm thấy ở công viên, nạn nhân thứ hai bị vứt xác ở thủy cung, người thứ ba chết trong sở thú, và bây giờ lại có thêm một đứa trẻ nữa ở công viên giải trí." Armagnac hất cằm về phía chiếc TV: "Tất cả đều là những nơi mà trẻ con ở độ tuổi này đáng lẽ ra sẽ rất thích đến."
"Thế thì sao?"
"Thế nên, hung thủ có một sự đồng cảm hoặc áy náy sâu sắc đối với họ." Armagnac nói xong liền bắt đầu tự hỏi tự trả lời: “Tại sao chứ? Hắn cảm thấy có lỗi vì đã gϊếŧ họ? Không, nếu vậy thì hắn đã không ra tay rồi... Vậy thì tại sao?"
Armagnac trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Bởi vì hung thủ đã đồng cảm với họ."
"Các nạn nhân đều là những đứa trẻ thiên tài nổi tiếng từ nhỏ, gánh trên vai kỳ vọng lớn lao của mọi người, và hầu như đứa nào cũng học vượt lớp, ngày nào cũng phải đối mặt với lịch học dày đặc. Những nơi vừa kể trên, có lẽ các nạn nhân đều không thường xuyên được đến... Vì vậy, hung thủ mới đặt họ ở đó, xem như là một sự bù đắp."
"Hay nói cách khác, hung thủ gϊếŧ họ là vì lòng thương hại. Nếu tôi là cảnh sát Mỹ, bây.giờ tôi sẽ lập tức điều tra những kẻ từng xuất hiện bên cạnh các nạn nhân, những kẻ đã từng là thiếu niên thiên tài, hoặc có người thân, bạn bè là thiếu niên thiên tài."
Armagnac vừa nói vừa xoa cằm: “Kết quả là hung thủ cứ thế đi từ Ohio lên tận phía bắc, gϊếŧ người đến tận New York, FBI làm ăn kiểu gì vậy không biết?"
Miyano Shiho nhìn anh với vẻ mặt có chút kỳ lạ: “Lúc còn sống, không lẽ anh là thám tử à?"
"Ai mà biết được chứ?" Armagnac đút tay trở lại vào túi: “Tôi thích cái thái độ khi cô nói chuyện với tôi."
"Cái gì?" Miyano Shiho ngẩn người.
"Cô là người đầu tiên nói chuyện với tôi trên tiền đề "thừa nhận tôi là một người đã chết"." Armagnac nghiêng đầu nhìn cô.
"Ồ? Đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe nói có người lại có sở thích kiểu này đấy." Miyano Shiho nói với vẻ mặt không cảm xúc.
"Tôi không đùa với cô đâu.” Armagnac xòe tay ra: “Người này cũng thế, kẻ kia cũng vậy, rõ ràng chính họ cũng đã góp phần đẩy tôi đến cái chết, nhưng cuối cùng tất cả lại giả vờ như tôi vẫn còn sống. Không chỉ bản thân họ phải giả vờ, mà còn bắt tôi phải diễn cùng họ nữa. Nhưng cô nghĩ mà xem, một người mà ngay cả đèn kéo quân cũng đã chạy qua hai lần rồi, thì làm sao có thể được xem là người sống được chứ."
Miyano Shiho chớp mắt, nói: “Người chết bình thường cũng sẽ không chạy đèn kéo quân đến hai lần đâu."
"Tôi đang nói chuyện với cô đây này, đương nhiên tôi không phải là người chết bình thường rồi."
Armagnac nói xong, đột nhiên nhắm một mắt lại, nghiêng đầu sang một bên. Một lúc sau anh mới quay lại: “Lại nổi giận rồi."
"Cái gì?" Miyano Shiho không hiểu gì cả.
"Tôi không nói cô. Tóm lại là, xem ra tiểu thư cô đây cũng khá nguy hiểm đấy, chúng ta phải cẩn thận hơn rồi.” Armagnac để lại một câu nói đầy ẩn ý, rồi đột ngột chuyển sang chủ đề khác.
————————
Lời tác giả:
Tăng ca cả đêm, làm dự toán ngân sách cho phòng ban mà mắt tôi muốn lòi ra luôn, cuối cùng cũng viết xong chương hôm nay rồi!!!
Điều này khiến tôi bắt đầu tò mò không biết cặp chị em thiện lành của nhà máy rượu là Vermouth và Bourbon làm thế nào để thanh toán chi phí nhỉ? Có phải điền phiếu tài chính không? Có kế toán nào đến kiểm toán không? Họ có tiêu chuẩn cho bữa ăn không? Có bị giới hạn chi phí đi lại không?
Một trong những nghề nghiệp đau khổ nhất thế giới Conan có lẽ là kế toán của nhà máy rượu rồi, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với phòng nhân sự muốn làm gì thì làm của tổ chức.