Ngày 7 tháng 11.
Buổi sáng, tôi ăn cháo Jinpei-chan nấu, uống thuốc, rồi nhìn cậu ấy đẩy cửa đi làm. Trước khi đi, Jinpei-chan đã ngoảnh lại nhìn tôi một cái.
Vẫn sốt, đầu óc mơ màng.
Hiếm khi được nghỉ bệnh ở nhà, thật thảnh thơi. Buổi chiều tôi lại ngủ một giấc.
Không hề có thần giao cách cảm, không có gì cả. Mấy tình tiết trong phim đều là lừa đảo hết.
Đến lúc tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ chết tiệt đó, thì mọi chuyện đã kết thúc được hai tiếng đồng hồ rồi.
Bật ti vi lên, tôi thấy tin tức phát lại về vụ nổ.
Ngày 8 tháng 11.
Trở lại Sở Cảnh sát, tôi nghe họ nói không tìm thấy thi thể của Matsuda Jinpei, nhưng có thể kết luận rằng anh đã chết.
Không có thi thể thì dựa vào đâu mà kết luận người ta đã chết chứ?
Hagiwara Kenji không tin Matsuda Jinpei đã chết.
-
Đêm khuya, tại một căn cứ khác của Tổ chức, Bourbon chào hỏi Vodka.
Thường xuyên di chuyển qua lại giữa các căn cứ của Tổ chức để trao đổi thông tin với mọi người, đó là tố chất cơ bản của một nhân viên tình báo và một tay nội gián.
“Dạo này không thấy anh ở cạnh Gin, bận gì thế?” Bourbon ngồi xuống bên cạnh Vodka, tự rót cho mình một ly whisky.
“À.” Vodka nói một cách mơ hồ:“Có chút chuyện khác.”
Idol mình yêu thích sắp tổ chức concert, thế là phải bán sống bán chết cày cuốc suốt ba tháng mới dám lấy hết can đảm xin Đại ca nghỉ ba ngày để đắm mình trong giọng hát của idol. Chuyện thế này tốt nhất không nên để Bourbon biết.
“Nhân tiện, Armagnac đã về Nhật rồi, anh có biết gì về cậu ta không?” Bourbon bâng quơ hỏi.
Vodka lắc đầu, thật thà đáp: “Không biết gì nhiều.”
“Ồ, vậy à. Tôi thấy cậu ta cứ hay đối đầu với Gin, mà Gin trông cũng không có vẻ gì là tức giận lắm, cứ tưởng anh biết nội tình gì chứ.” Bourbon cố tình nói quá lên.
“À, chuyện đó.” Vodka nhớ lại: “Đại ca đúng là có nói qua chuyện này…”
Lúc đó, khi nghe Vodka hỏi, Gin đã cười lạnh một tiếng, rồi nói với giọng có chút chế giễu:
“Nếu thật sự biết Armagnac rốt cuộc là cái thá gì, thì sẽ hiểu rằng không cần phải chấp nhặt với cậu ta, vì điều đó hoàn toàn vô nghĩa. Nếu không, kẻ đáng cười chỉ có chính mình mà thôi.”
Bourbon nghe Vodka kể lại, liền khó hiểu cau mày.
-
Khi tỉnh lại lần nữa, Matsuda Jinpei đã ngồi trên một chiếc ghế y tế dạng nằm, ánh đèn cũng không còn sáng choang như trong phòng phẫu thuật nữa.
“Armagnac, tỉnh rồi à?” Penicillin vừa dùng kem làm sạch lau trán của Matsuda Jinpei, vừa dán các điện cực lên đầu anh.
[Nói là tỉnh lại cũng không đúng, phải nói là ngất đi rồi tỉnh lại thì hơn.]
“Armagnac, phấn chấn lên nào.” Penicillin động viên.
Matsuda Jinpei thở dài một hơi, uể oải gật đầu.
Việc kiểm tra điện não đồ thực ra cũng không quá đáng sợ, chỉ là liên tục xem các hình ảnh để tiếp nhận kí©h thí©ɧ, rồi đưa ra những phản ứng tương ứng mà thôi.
Kết quả nhanh chóng được hiển thị. Penicillin đối chiếu với từng hàng chỉ số và con số, cẩn thận kiểm tra lại một lượt rồi nói: “Tốt lắm, không có vấn đề gì lớn cả, chúng ta chỉ cần hiệu chỉnh lại như bình thường là được.”
[Chúng ta nói chuyện đi.]
[Được, nói chuyện gì đây.]
[Gì cũng được, ví dụ như món Pháp mà cậu đã ăn ở quán ăn tại Guinea lần trước thì sao?]
[Một nhà hàng Pháp do một ông chủ người Lebanon mở ở Guinea.] Giọng nói trong đầu Matsuda Jinpei thoáng một ý cười: [nhưng mà ngon lắm.]
Penicillin xoa xoa tóc của Matsuda Jinpei, vạch phần tóc ở dưới gáy anh ra, để lộ một miếng kim loại màu trắng bạc cỡ móng tay được gắn chặt vào xương sọ.
Ngón tay cái của Penicillin ấn lên miếng kim loại đó, và y có thể cảm nhận được cơ thể của Matsuda Jinpei đang căng cứng vì lo lắng.
“Suỵt, không sao đâu, thả lỏng nào. Chỉ là hiệu chỉnh như mọi khi thôi, vài tiếng là xong ngay.”
[Chúng ta vừa nói đến đâu rồi nhỉ?]
[Nhà hàng Pháp ở Guinea.]
[À phải, còn cả quán rượu nhỏ ở Chile nữa.]
Penicillin rút ra một sợi cáp dày bằng ngón út từ thiết bị bên cạnh, sau đó vặn mở miếng kim loại sau gáy của Matsuda Jinpei, để lộ ra một lỗ hổng bên trong. Hóa ra, miếng kim loại đó chỉ là một cái nắp đậy.
Sau đó, hắn cắm sợi cáp vào, vặn từng chút một vào sâu bên trong gáy của Matsuda Jinpei.
[Cậu biết đấy, thành quả của toàn bộ thí nghiệm này đều là giả, cậu chỉ cần ở cùng ta một lát thôi.]
[Không cần nói những lời thừa thãi đó, chúng ta nói chuyện tiếp đi.]
[Tôi nhớ là, hãng Idai lại ra mô hình mới đúng không? Hôm đó hình như ta thấy cậu đang xem.]
[Phải đó, tiếc là lúc đó sắp phải đến Nhật rồi nên không đặt trước được. Hay là mấy hôm nữa đến cửa hàng xem thử nhỉ, lâu rồi không lắp ráp mô hình, tay đúng là có hơi ngứa ngáy...]
Penicillin trân trọng vuốt lại mái tóc của Matsuda Jinpei, sau đó nói với người trợ lý bên cạnh thiết bị: “Ngắt kết nối điện cực đi.”
Penicillin nâng mặt Armagnac lên, nhìn đôi mắt màu xanh mòng két ấy vụt tắt trong khoảnh khắc. Anh đã bị ngắt điện, giống hệt một cái xác thực thụ, không cử động, không suy nghĩ.
Máy điện não đồ bên cạnh đã phản ánh một cách trung thực sự thay đổi trên vỏ não của đối tượng thí nghiệm:
Đường thẳng, đường thẳng, đường thẳng, thỉnh thoảng có một dao động nhỏ, rồi lại là đường thẳng.
Penicillin tiếp tục ra lệnh: “Bắt đầu làm mới và hiệu chỉnh tần số dòng điện.”
-
Sau khi nói xong những lời đó với Vodka, Gin nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của anh ta, nhưng Gin cũng không giải thích gì thêm.
Chấp nhặt với Armagnac là chuyện không cần thiết, bởi anh chính là một cái xác biết đi đúng nghĩa.
Thậm chí, ngay cả năng lực suy nghĩ của anh cũng là do Tổ chức ban cho.