Chương 17

Matsuda Jinpei hiếm khi có một giấc mơ.

Trong mơ, anh ngồi trên chính bia mộ của mình. Xung quanh là một màu đen kịt, nhưng trước mặt anh quả nhiên vẫn có quả cầu ánh sáng trắng kia.

Anh thấy mình nói gì đó với quả cầu ánh sáng trắng, cũng thấy nó lập tức nhấp nháy.

Sau đó, anh thấy mình ngẩng đầu lên, thế là anh cũng làm theo.

Anh biết mình sẽ thấy gì. Đó là sắc đen và đỏ ngập trời, những đường nét méo mó xoắn xuýt vào nhau như những khối huyết nhục. Những đường nét này cuộn xoáy về một điểm ở trung tâm như một cơn lốc, và trong những đường nét méo mó đó, vô số điểm sáng chìm nổi bị nuốt chửng, bị giam cầm, không cách nào thoát ra.

Sáng hôm sau, sau một đêm nghỉ ngơi, Matsuda Jinpei bước ra khỏi căn cứ. Đã có một chiếc xe hơi đậu sẵn ở cửa.

Tài xế xuống xe mở cửa cho anh, vô cùng lịch sự mời anh lên xe.

Matsuda Jinpei nhìn gương mặt hoàn toàn xa lạ của người tài xế, hỏi: "Ishikawa đâu?"

"Xin lỗi, Armagnac, địa chỉ của viện nghiên cứu mới không phải là nơi mà Ishikawa-kun có thể biết được."

Matsuda Jinpei gật đầu, lên xe rồi đóng cửa lại.

[Ngày mới lại đến, Thi thể M-kun sắp sửa chào đón cuộc khám nghiệm tử thi lần thứ ba trong năm.]

[Thật chẳng muốn để ý đến mi.]

[Hình như cậu không mấy phản cảm với những cuộc kiểm tra mà họ làm với cậu nhỉ?]

[Cũng tàm tạm. Nếu tính ra thì tôi cũng xem như là một người hiến xác tình nguyện cho y học. Nếu nhờ đó mà có được sự tin tưởng của "vị kia", tìm được cách tiếp cận ông ta, thì có gì không tốt chứ?]

[Đồng đội và bạn thuở nhỏ của cậu chắc chắn sẽ thấy việc này đặc biệt không tốt.]

[Tôi làm gì có đồng đội và bạn thuở nhỏ? Tôi là tên tội phạm hung ác tột cùng Armagnac.]

[Tự lừa dối mình.]

[Dạo này mi nói nhiều thật đấy.]

Đến viện nghiên cứu, Matsuda Jinpei thay một bộ đồ bệnh nhân trắng như tuyết. Thật khó để nói giữa bộ đồ và làn da của anh, cái nào trắng hơn.

Anh đưa tay ra, nhìn cánh tay robot điều khiển mũi kim đâm vào tĩnh mạch trên cánh tay mình. Dòng máu đặc sệt và đen ngòm chảy ra một cách dính nhớp, từ từ nhỏ xuống đáy ống nghiệm.

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.

Sau khi rút liên tiếp tám ống máu, cỗ máy cuối cùng cũng chịu dừng lại.

[Lần này bọn chúng cũng biết kiềm chế gớm nhỉ.] Matsuda Jinpei thầm đánh giá trong đầu.

Hệ thống không hó hé một lời.

“Armagnac, dạo này cậu cảm thấy thế nào?” Một giọng nói ôn tồn vang lên từ phía sau.

Matsuda Jinpei quay đầu lại, và chẳng có gì ngạc nhiên khi thấy người đàn ông mặc áo blouse trắng cùng với vẻ cuồng tín ẩn sâu trong đáy mắt y.

[Tên biếи ŧɦái đến rồi.] Matsuda Jinpei thầm đảo mắt trong lòng.

Gã đàn ông mặc áo blouse trắng này là một trong những thành viên kỳ cựu của viện nghiên cứu thuộc Tổ chức. Biệt danh của y không phải rượu mạnh hay rượu vang, mà lại là Penicillin, một loại cocktail trùng tên với một loại thuốc kháng sinh.

“Vẫn vậy thôi.” Y lơ đãng đáp.

“Cảm giác đau có tăng lên không?”

“Vẫn như trước.”

“Xúc giác thì sao?”

“Như cũ.”

“Thính lực?” “Thị lực?” “Giấc ngủ?” “Các khớp có bị cứng không?” “Trao đổi chất thế nào?” “Việc tiết hormone thì sao?”…

Penicillin ân cần hỏi hết mục này đến mục khác, hỏi đến tận những chi tiết nhỏ nhặt mà người thường sẽ cảm thấy khó mà mở lời.

Cuối cùng, Penicillin chắp hai tay lại, nói: “Thôi thì, chúng ta vẫn nên làm một cuộc kiểm tra toàn diện nhé.”

Matsuda Jinpei thẳng thừng nói: “Vậy thì anh hỏi những thứ đó để làm gì?”

“Có chứ.” Penicillin vừa nói vừa bước tới, vươn tay gỡ miếng băng y tế bên cổ Matsuda Jinpei xuống. Vết thương trắng bệch với phần da đã dính liền vào nhau liền hiện ra trước mắt y.

Vẻ mặt của Penicillin lộ rõ sự không vui: “Armagnac, báo cáo tốc độ hồi phục vết thương.”

Matsuda Jinpei buột miệng theo phản xạ: “3 đến 5 ngày thì lành lại và hình thành sẹo, trong vòng 10 ngày thì sẹo sẽ mờ dần.”

Sắc mặt Penicillin lúc này mới dịu đi một chút, y vỗ nhẹ lên đầu Matsuda Jinpei rồi nói: “Vậy chúng ta bắt đầu kiểm tra thôi.”

-

Matsuda Jinpei mặt không cảm xúc, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo, hay nói đúng hơn là bàn giải phẫu thì có vẻ phù hợp hơn. Đồng tử giãn ra của anh nhìn thẳng vào chiếc đèn mổ vô ảnh phía trên.

Là một cái xác sống, việc kiểm tra là một chuyện vô cùng đơn giản. Chẳng cần chuẩn bị trước quá nhiều, cũng không cần đến tia X hay siêu âm gì cả, chỉ cần nằm ở đây, đợi người ta mổ phanh ra, rồi có thể tận mắt chứng kiến những thay đổi đã xảy ra với cơ bắp, xương cốt và nội tạng của mình.

Vì anh là một cái xác, nên cảm giác đau đớn và xúc giác đều rất yếu, cho nên ngay cả thuốc tê và thuốc giãn cơ cũng có thể bỏ qua. Chỉ cần trói chặt chân tay anh lại, phần còn lại anh có thể tự mình khống chế để không cử động lung tung.

Một chiếc máy quay với chấm đỏ nhấp nháy đang từ bên cạnh bàn mổ nhìn xuống anh.

Các bác sĩ phụ trách kiểm tra vây quanh anh, và Penicillin bắt đầu lên tiếng: “Vật thí nghiệm số 001, dự án 434134, tiến hành kiểm tra định kỳ lần thứ 20.”

Để thích nghi với quá trình này không hề dễ dàng, không phải vì đau đớn hay gì khác, mà là rất khó để chấp nhận về mặt tâm lý. Nhưng có lẽ nhờ vào việc anh đã là một cái xác, nên cuối cùng anh cũng đã quen với nó.

Dao mổ rạch một đường từ phía trên xương ức, kéo thẳng xuống trên xương mu, lớp biểu bì và thớ thịt bị cắt ra một cách gọn ghẽ.

[Nếu bắt buộc phải chọn một nơi để bị mổ xẻ, thì thật ra tôi thà chọn bàn giải phẫu của trường y còn hơn.]

Lưỡi dao cẩn thận tách cơ ra khỏi xương để tạo không gian hoạt động, sau đó lấy kìm cắt xương sườn ra, cắt rời và nhấc toàn bộ xương ức đi. Matsuda Jinpei có thể nghe thấy tiếng xương gãy vụn.

[Có kỹ thuật giỏi thế này, sao bọn họ không đi mở một cái lò mổ nhỉ?]

Mãi cho đến khi cảm nhận được cái chạm lạnh lẽo của đôi găng tay cao su đang sục sạo, lật tìm bên trong nội tạng, Matsuda Jinpei cuối cùng cũng khó chịu mím chặt môi lại.