Khói thuốc từ đường hô hấp đi vào cơ quan nội tạng gọi là phổi, rồi lại được cơ bắp ép ra ngoài. Thực ra cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt, hành động này giống một thói quen hơn.
[Tôi xuống máy bay lâu như vậy mà không một ai nói cho tôi biết.] Matsuda Jinpei âm thầm nghĩ: [Tuyệt vời, thế này thì tôi biết ăn nói sao với Miyano Akemi đây?]
Nghĩ đến Miyano Akemi, cô nhân viên tài vụ hiện đang ở tận châu Phi xa xôi dưới cái tên Aurora, Matsuda Jinpei đột nhiên cảm thấy một cơn đau ảo ập đến trong đầu.
"Chuyện xảy ra khi nào?" Matsuda Jinpei cất tiếng hỏi.
"Năm ngày trước." Gin nói ngắn gọn. "Cô ta ngừng nghiên cứu để phản đối chuyện của Miyano Akemi, tổ chức đã nhốt cô ta lại để cô ta tỉnh táo hơn, rồi cô ta chạy mất."
"Chạy mất?"
"Ừm, hiện trường không phát hiện bất kỳ dấu vết phá hoại nào, cửa cũng được khóa kín, nhưng người thì cứ thế biến mất vào không trung. Bây giờ cấp trên nghi ngờ có kẻ trong tổ chức đang giúp đỡ cô ta. Ý của Vị kia là giao chuyện này cho cậu và tôi, phải lôi kẻ này ra ánh sáng."
[Xin lỗi nhé, là tôi đây, chỉ tiếc là tôi còn chưa kịp ra tay.] Matsuda Jinpei thầm nghĩ.
"Tôi biết rồi, còn chuyện gì khác không?"
"Tối nay cậu cứ nghỉ ngơi ở đây. Ngày mai sẽ có người đến đón cậu tới viện nghiên cứu mới. Cậu cần phải điều chỉnh lại rồi."
Matsuda Jinpei cười khẩy một tiếng, gạt tàn thuốc, không nói thêm lời nào.
-
Đêm khuya, tại nhà an toàn cá nhân của cảnh sát công an Furuya Rei, một tiếng gõ cửa với nhịp điệu đặc biệt vang lên. Furuya Rei nhanh chóng bước ra mở cửa.
Chàng trai có đôi mắt mèo và bộ râu lún phún dưới cằm nhìn thấy anh, trong mắt liền ánh lên ý cười. Anh ta cẩn thận đóng cửa lại rồi mới lên tiếng: "Zero."
"Hiro." Trong mắt Furuya Rei cũng hiện lên vẻ thư thái.
"Sao vậy, đột nhiên gọi tôi đến đây, có chuyện gì khẩn cấp muốn nói với tôi à?" Chàng trai có đôi mắt mèo, Morofushi Hiromitsu, hỏi.
Furuya Rei cụp mắt suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi đã gặp Armagnac."
"Armagnac?" Morofushi Hiromitsu suy nghĩ một chút: "Là thành viên tổ chức vẫn luôn hoạt động ở châu Phi và Mỹ Latinh đó ư? Cậu ta được điều về Nhật Bản rồi à?"
"Đúng vậy, hôm nay Gin, tôi và cậu ta còn cùng nhau làm một nhiệm vụ."
"Rồi sao nữa? Nếu chỉ có vậy thì cậu tuyệt đối sẽ không vội vàng gọi tôi đến đây như thế. Đã xảy ra chuyện gì?" Morofushi Hiromitsu khẳng định.
Lần này, Furuya Rei im lặng một lúc lâu. Ngay trước khi Morofushi Hiromitsu kịp cảm thấy khó hiểu, anh ta cuối cùng cũng lên tiếng: “Armagnac… cậu ta trông giống hệt Matsuda Jinpei.”
Trong khoảnh khắc, đồng tử của Morofushi Hiromitsu co rút lại.
“Là cải trang sao?” Trong chớp mắt, Morofushi Hiromitsu đã nghĩ đến rất nhiều khả năng.
Dùng bộ mặt này xuất hiện là để thăm dò gì đó ư? Zero bị lộ rồi? Hay là tổ chức có kế hoạch nào khác? Nhưng mà kế hoạch gì lại cần đến gương mặt của một chuyên gia gỡ bom trẻ tuổi, người đã hy sinh chỉ sau một tháng rưỡi tốt nghiệp trường cảnh sát chứ?
Nghĩ đến cảnh tượng vụ nổ mà mình từng thấy trên tin tức khi đó, một nỗi đau âm ỉ đã cũ lại nhói lên trong lòng Morofushi Hiromitsu.
“Không phải cải trang đâu.” Furuya Rei lắc đầu: “Cậu ta không cố ý trông giống Matsuda Jinpei, mà vốn dĩ đã có dáng vẻ như vậy rồi.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chú ý để không lộ sơ hở khi gặp cậu ta.” Morofushi Hiromitsu lập tức hiểu ra ý của Furuya Rei khi gọi mình đến đây.
Furuya Rei gật đầu. Cả hai cứ thế đứng ở huyền quan, lặng đi một lúc lâu. Cuối cùng, Morofushi Hiromitsu lại lên tiếng: “Zero, cậu có nghĩ… cậu ta có khả năng là… Matsuda không?”
“Không phải… Tôi hy vọng là không phải.” Trước mắt Furuya Rei dường như lại hiện lên cảnh tượng khói đen cuồn cuộn và vụ nổ kinh hoàng.
“Zero, rốt cuộc là giống đến mức nào vậy?” Morofushi Hiromitsu hỏi.
“Gì cơ?” Furuya Rei giật mình, dòng suy nghĩ bị kéo từ hiện trường vụ nổ trở về.
“Hiếm khi thấy cậu dao động như vậy đấy, Zero. Armagnac rốt cuộc giống đến mức nào?”
“Cũng có những điểm khác biệt.” Furuya Rei trầm giọng nói: “Cả màu da lẫn khí chất đều có chỗ không giống. Nhưng kỳ lạ là, tôi vẫn cảm thấy họ giống nhau như đúc.”
Matsuda Jinpei mà anh ta quen biết trước nay giống như một loài động vật hoang dã tuy thuần tính nhưng lại ăn thịt, hoặc giống như một ngọn lửa không yên phận nhưng chẳng hề bỏng rát. Thế nhưng Armagnac chỉ có sự lạnh lẽo, một sự mệt mỏi và lạnh lẽo.
Furuya Rei chợt nhớ lại đôi mắt vô hồn mà anh ta đã thấy ở Armagnac khi ở trên xe của Gin. Một cảm giác khác thường cứ như gai nhọn đâm vào lòng anh ta, day dứt không nguôi.
Morofushi Hiromitsu hít một hơi thật sâu, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: “Thôi thì, khó khăn lắm mới gặp được nhau, để tôiớ đi áp chảo một ít cá ngừ, chúng ta cùng ăn chút gì đó nhé.”
Nói rồi, Morofushi Hiromitsu giơ chiếc túi mua đồ ở siêu thị mà anh ta vẫn xách nãy giờ lên.
“Về chuyện của Armagnac, bây giờ cậu mới gặp cậu ta có một lần thì cũng khó mà phán đoán được, phải không? Cứ đợi đến khi tôi gặp cậu ta, tôi sẽ quan sát hắn thật kỹ.” Morofushi Hiromitsu lên tiếng an ủi.
Furuya Rei gật đầu, nhận lấy chiếc túi từ tay Morofushi Hiromitsu rồi vào bếp chuẩn bị phụ giúp một tay. ANh tavừa mới rửa tay xong, còn chưa kịp lau khô bằng giấy ăn thì chiếc điện thoại trong người bỗng rung lên.
Sắc mặt Furuya Rei trở nên nghiêm nghị. Đó là chiếc điện thoại anh ta dùng để liên lạc với Cảnh sát Công an. Anh ta mở máy ra, vừa hay thấy báo cáo điều tra mà Kazami Yuya gửi qua hệ thống nội bộ. Vẻ mặt anh ta trở nên nghiêm trọng, khựng lại một chút rồi mới mở bản báo cáo ra.
‘Vụ nổ tại khách sạn Haido Sugureta, từ lúc quả bom đầu tiên phát nổ vào 15 giờ chiều, cho đến khi rà soát xong toàn bộ các tầng vào 19 giờ tối, tổng số thương vong là…’
Furuya Rei bỗng ngửa đầu ra sau, tay vẫn cầm điện thoại, ánh mắt không thể tin nổi nhìn vào con số trên màn hình.
‘Số người thương vong: 1 người. Qua điều tra, người này tử vong tại chỗ do bị bắn vào đầu. Sở Cảnh sát Tokyo đã lập án điều tra.’
“Zero? Zero?” Morofushi Hiromitsu nhìn Furuya Rei đang sững người tại chỗ, lo lắng gọi.
“À…” Furuya Rei đáp lại một cách mơ hồ.
“Sao thế, Zero?” Morofushi Hiromitsu quan tâm hỏi.
“Không có gì… Tôi chỉ cảm thấy, có lẽ Armagnac chính là Matsuda cũng không chừng…” Furuya Rei nói với giọng bâng quơ đầy bất định.
Morofushi Hiromitsu: ?