Chương 13

Khi Bourbon đến phòng 708, cửa phòng đã mở sẵn. Ngay trước cửa, một viên cảnh sát mặc thường phục đang nằm gục dưới đất.

Tiếng khóc lóc cầu xin của Noizumi Takashi vọng ra từ bên trong: "Amagnac, xin lỗi, tôi xin lỗi, cậu tha cho tôi đi, lẽ ra tôi không nên đối xử với cậu như vậy, cậu tha cho tôi đi mà."

"Tại sao ông lại phải nói xin lỗi với tôi?" Giọng của Amagnac mang theo một sự hoang mang thuần túy: "Ông đã bao giờ nói lời xin lỗi với hơn chục người đã bị ông mổ sống chưa?"

Giọng của Noizumi Takashi như nghẹn lại, sau đó ông ta lại bắt đầu gào khóc trong tuyệt vọng: "Amagnac, tha cho tôi đi mà."

"Thật ra tôi cũng khá tò mò tại sao ông lại phản bội." giọng Amagnac thản nhiên như đang trò chuyện thường ngày: "Dù sao thì tôi thấy ông và Tổ chức rất hợp nhau. Nhưng thôi kệ, chuyện này cứ để cho Gin và bọn họ đau đầu đi."

"Không! Đừng! Amagnac! Đừng!" Noizumi Takashi kinh hãi hét lên, âm thanh chói tai như tiếng của một con gia súc sắp bị làm thịt.

"Pằng" một tiếng súng vang lên, tất cả đã kết thúc.

Bourbon bước vào phòng ngủ, đập vào mắt là cảnh máu tươi văng tung tóe khắp tường. Trên mặt và cả kính râm của Amagnac cũng dính vài vệt. Với gương mặt bê bết máu, anh ta vô cảm quay đầu nhìn Bourbon.

"Sao cậu không xuống dưới?" Amagnac hỏi.

"Gin bảo tôi lên xem tình hình của cậu thế nào. Cảnh sát đã bao vây khách sạn rồi, đội xử lý bom cũng đã đợi sẵn bên ngoài. Chúng ta phải nhanh chóng rút lui qua lối đi bỏ hoang thôi." Bourbon bình tĩnh nói.

Amagnac gật đầu, anh đi tới bên cạnh thi thể của Noizumi Takashi, lục lọi túi áo của ông ta, tìm ra một chiếc ổ cứng rồi đút vào túi mình.

"Đây là gì?"

"Noizumi Takashi không thể không biết thực lực của Tổ chức. Nếu đã muốn phản bội, ông ta mà không mang theo chút con bài tẩy nào trong tay, thì dựa vào đâu để tìm kiếm sự che chở chứ?" Amagnac cười nhạt một tiếng.

"Ồ? Thứ có thể khiến ông ta xem là con bài tẩy, tôi bắt đầu thấy tò mò rồi đấy." Bourbon nở nụ cười thần bí quen thuộc của mình.

Amagnac liếc anh ta một cái với vẻ mặt khó tả rồi nói: "Vậy thì cậu cứ xem Tổ chức có cho cậu cơ hội đó không."

Ý là cần phải có một cấp bậc quyền hạn nhất định sao? Thành quả của viện nghiên cứu, điều này cũng là đương nhiên.

Nhưng mà...

Bourbon cụp mắt xuống, che đi những suy tư trong đáy mắt. Anh ta chợt nhớ lại bữa tối hôm đó, nhớ lại ly cocktail thứ ba mà Vermouth đã không cho anh ta thấy.

-

Lối đi bỏ hoang của khách sạn thông thẳng ra một ngọn núi nhỏ ở phía sau, Gin đã đợi sẵn ở đó. Chianti, người đã ở chế độ chờ suốt quá trình, thì đã rút lui từ trước.

"Chậm quá." Gin nói.

"Dù sao thì cũng giải quyết ổn thỏa rồi mà." Bourbon cười híp mắt đáp.

"Mau lên xe đi." Matsuda Jinpei kéo cửa xe rồi tự quăng mình vào trong.

"Amagnac, cậu không quên đấy chứ." Gin đột nhiên nhắc nhở.

"À, không có." Matsuda Jinpei mò mẫm trong túi, lôi ra một cái điều khiển từ xa rồi nhấn nút.

Trong đôi đồng tử co rút của Bourbon, lửa và tiếng nổ dữ dội bùng lên từ phía khách sạn sau lưng họ. Bốn quả bom còn lại đã được kích nổ cùng một lúc.

"Ở đó, vẫn còn một viên cảnh sát đang nằm..."

Matsuda Jinpei có chút đắc ý quay người lại, ngắm nhìn những mảnh kính cửa sổ vỡ vụn bay ra từ tầng lầu đã được cài bom của khách sạn.

[Nhìn đi, nhìn đi! Độ chính xác này! Khả năng khống chế này! Cảnh tượng lớn như vậy mà đến một lớp vỏ của cột chịu lực cũng không bị hư hại!]

[Chuyện này khó lắm sao?]

[Cậu thì biết cái gì, kỹ thuật kích nổ chính xác không gây thiệt hại thứ cấp và không có tổn thất đi kèm khó thực hiện đến mức nào đâu!]

Trong lúc Matsuda Jinpei và hệ thống đang đấu võ mồm, chiếc Porsche màu đen đã lăn bánh rời đi, vòng một vòng rồi tiến ra con đường lớn trước cửa chính khách sạn. Cổng khách sạn lúc này đã bị xe cảnh sát phong tỏa.

Matsuda Jinpei nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, thấy được chiếc xe của đội xử lý bom. Bên cạnh xe, Hagiwara Kenji đang ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao tầng vừa bị kích nổ bốn quả bom cùng lúc, gương mặt đầy kinh ngạc và tức giận.

Matsuda Jinpei trông như đang quan sát khách sạn, nhưng thực chất đôi mắt anh đang mở to, lặng lẽ nhìn Hagiwara qua lớp cửa kính xe, ánh mắt không thể nào dời đi được.

Gã này vẫn như vậy, tóc dài ngang vai, vừa cao vừa gầy. Nhưng trông vẻ mặt cũng có tinh thần phết nhỉ? Không tệ nha.

[Đây là dáng vẻ của gã đó lúc 29 tuổi à...]

Hagiwara Kenji, 29 tuổi rồi à.

Bourbon nghiêng đầu nhìn sang. Đầu của Amagnac đang tựa vào cửa xe, cặp kính râm hơi trượt xuống, để lộ đôi mắt vô hồn đang nhìn ra phía khách sạn khói bốc nghi ngút. Khóe miệng dính vệt máu của anh khẽ nhếch lên một nụ cười gần như là vui sướиɠ thầm kín.