“Anh, và tổ chức đứng sau anh chính là lý do ông Noizumi cầu cứu cảnh sát. Ông ta sợ mình nói không có bằng chứng, nên đã ngụy tạo một bức thư đe dọa, dùng sức ảnh hưởng của mình trong giới học thuật để yêu cầu cảnh sát bảo vệ ông ta.”
“Đúng không? Armagnac.”
“Armagnac, có chuyện gì vậy?” Giọng của Gin truyền đến từ tai nghe.
“Không có gì.” Matsuda Jinpei đối mặt với thằng nhóc chết tiệt đó, bình tĩnh nói: “Tôi có chút chuyện nhỏ cần xử lý.”
Không biết đã nghĩ đến điều gì, giọng của Gin ngập ngừng một chút rồi mới nói: “Cảnh sát đang ở ngay bên ngoài, chúng ta phải rút lui kịp thời, cậu đừng làm quá mọi chuyện lên.”
“À.” Matsuda Jinpei vừa nói, vừa giật tai nghe xuống, tắt đi rồi ném sang một bên.
[Tôi vẫn rất tò mò rốt cuộc trong lòng anh ta mình có hình tượng gì.]
“Người trong tai nghe của anh là đồng bọn à? Gin? Hay là Vodka?” Edogawa Conan hỏi bằng một giọng điệu mà một đứa trẻ bình thường không thể nào có được.
“Sao cậu biết là tôi?” Matsuda Jinpei đeo kính râm hỏi.
“Thật ra ban đầu tôi không nhận ra anh, nhưng tôi đã thấy anh qua camera giám sát, miếng băng y tế bên cổ trái và làn da trắng bệch của anh thật sự quá đặc trưng.” Conan nói.
“Cậu nghĩ mình đã tìm ra chân tướng rồi sao? Nghĩ rằng đối mặt với tôi ở đây thì mọi chuyện sẽ kết thúc ư?” Matsuda Jinpei bình tĩnh nhìn Conan nói: “Cậu không biết gì về Tổ chức cả. Ngoài tôi ra, cậu căn bản chỉ biết mỗi Gin và Vodka, đó là lý do cậu dám xông lên như thế này, với bộ dạng như đã tóm được tôi rồi vậy.”
“Tôi chưa tóm được anh sao? Bây giờ cảnh sát đã bao vây toàn bộ tòa nhà rồi.” Conan nhìn đồng hồ, nói: “À, đã hơn ba phút rồi, trong khoảng thời gian chúng ta nói chuyện, tất cả khách trọ trong tòa nhà hẳn là đã được sơ tán xong. Chúc mừng anh, anh không còn con tin nữa rồi.”
[Con tin?]
[Dù sao thì cậu cũng là một tên tội phạm đánh bom cực kỳ hung ác mà.]
“Vậy cậu là gì?” Matsuda Jinpei hỏi.
“Cái gì?” Conan sững người.
“Lẽ nào cậu chưa bao giờ nghĩ đến khả năng chính mình trở thành con tin sao?” Matsuda Jinpei rút súng lục ra chĩa vào cậu bé và nói.
Conan nhún vai: “Tôi sẽ cố hết sức để tránh tình huống này, nhưng nếu bắt buộc phải có con tin, thì tôi trở thành con tin vẫn tốt hơn là hơn 700 khách và nhân viên không hề hay biết gì trong khách sạn này trở thành con tin.”
“Cậu cũng có thể chọn không đi lên đây ngáng đường.” Matsuda Jinpei nói.
“Không còn cách nào khác, một khi đã đoán ra mục đích thật sự của các người là gϊếŧ ông Noizumi, thì dù thế nào tôi cũng không thể ngồi yên nhìn chuyện này xảy ra.” Conan nghiêm túc nói.
Matsuda Jinpei thở ra một hơi thật sâu, nói: “Người này có lẽ hoàn toàn không đáng để cậu cứu.”
“Đó là chuyện để xem xét sau khi đã cứu được người. Bất kể thế nào, cứu người là việc nhất định phải làm.” Conan quả quyết nói.
[Cậu không phải nói là muốn cho cậu ta một bài học nhớ đời sao? Sao lại còn tán gẫu với nhau thế này.]
[Tôi như thể nhìn thấy trụ cột của Đội điều tra số 1 mấy chục năm sau vậy.]
[Có thể bây giờ cậu ta đã là rồi cũng nên.]
[Tôi đang suy nghĩ, với tư cách là một thành viên tổ chức cực kỳ hung ác, tôi nên cho cậu ta một bài học như thế nào mà vẫn hợp lý không ra tay đến cùng.]
[Ừm, đợi một chút, ngay vừa rồi, Ý chí Thế giới đã có biến động.]
[Hửm?]
[À...] Giọng của hệ thống lần đầu tiên bộc lộ một cảm xúc tinh tế, [Chúc mừng cậu, cậu không cần phải suy nghĩ nữa, bởi vì cuộc nói chuyện vừa rồi giữa cậu và Conan, Ý chí Thế giới đã phán định rằng Armagnac, người từ ánh sáng sa ngã vào bóng tối, có một xác suất nhất định sẽ bị cậu ta làm cho cảm động và đã nương tay.]
[Cậu dùng từ kiểu gì thế, sao tôi lại bị cảm động chứ?]
[Cậu không bị cảm động sao?]
[Thế này có hợp lý không?]
[Ý chí Thế giới cho rằng thế này rất hợp lý.]
[Có lẽ đây chính là điểm sửa chữa rồi.]
Matsuda Jinpei thở ra một hơi thật sâu: “Kéo dài đủ lâu rồi, đừng nói nhảm nữa.”
Lời vừa dứt, Matsuda Jinpei liền cúi người né một lon nước đang tóe điện, sau đó lao tới tấn công Edogawa Conan, gần như trong nháy mắt đã áp sát, mặt đối mặt với Edogawa Conan.
Khi bàn tay lạnh như băng đó đánh vào sau gáy Conan, cậu nghe thấy tiếng thì thầm của đối phương: "Tổ chức Áo đen lớn mạnh hơn cậu nghĩ rất nhiều đấy, nhóc con kiêu ngạo ạ."
Conan ngã xuống đất, nghe thấy đối phương bật cười mấy tiếng trầm thấp đầy vui sướиɠ: "Đừng quên, tôi đã từng gặp những người bên cạnh cậu rồi đấy."
Một nỗi hoảng sợ tột độ dâng lên trong lòng Conan: [Không được, không thể nào!]
Tuy nhiên, cơn tê dại sau gáy mang theo một sức mạnh khủng khϊếp kéo cậu chìm vào bóng tối hôn mê.
[Tôi vẫn muốn dọa cậu ta một phen.]