"Ngu sư muội, muội tới đúng lúc quá, giúp ta xem thử sai ở chỗ nào được không?" Thiếu niên áo xanh tên Đỗ Kinh Mặc vội vàng chặn đường nàng: "Ta đã sửa suốt ba ngày rồi mà chẳng tìm ra nguyên nhân, cứu ta với!"
Bên cạnh có người thấy kỳ lạ, nghĩ bụng ai mà chẳng biết đến cả tư cách vào Ngự Tố Các cũng là Ngu Nhung Nhung bỏ tiền mua, tu mãi 5 năm mới dẫn khí nhập thể, sao còn có người nhờ nàng giúp?
Nàng biết sửa thật sao?
Ngu Nhung Nhung của kiếp trước có thể sẽ nhạy cảm với ánh nhìn như thế, nhưng lúc này đây, nàng đã chẳng buồn để ý nữa. Vì vậy khi nghe Đỗ Kinh Mặc cầu cứu, nàng liền tự nhiên cúi xuống nhìn qua con khôi lỗi đã khá hư hỏng kia, rồi nhận lấy dao khắc trong tay thiếu niên, dứt khoát khắc một đường xiêu vẹo từ vai xuống sau thắt lưng con khôi lỗi.
Đỗ Kinh Mặc thấy nàng ra tay nhanh gọn, chưa kịp ngăn lại, vội bóp huyệt nhân trung: "Sư muội, không đến nỗi... Không đến nỗi phải vậy chứ..."
Khiến khôi lỗi vốn đã tàn tạ của hắn lại càng thảm hại thêm!
Hơn nữa bên trong con khôi lỗi này còn có...
Một số đệ tử bên cạnh bật ra tiếng cười khẽ. Dù không hiểu phù ý, họ cũng thấy đường khắc kia thật sự quá tùy tiện, chẳng chút thẩm mỹ, cứ như đang phá hỏng...
Còn chưa kịp nghĩ xong, giọng Ngu Nhung Nhung đã vang lên.
"Xong rồi." Thiếu nữ mặt tròn dứt khoát rút dao, chẳng để Đỗ Kinh Mặc nói thêm câu nào, nàng trả dao lại.
Khi Đỗ Kinh Mặc nhận lấy, khôi lỗi bỗng hoạt động bình thường trở lại, phù ý quanh thân lưu chuyển trơn tru, không còn vặn vẹo ngu ngốc nữa. Trừ vết khắc thật sự quá nổi bật ở lưng, thì... cũng chẳng tìm được lỗi gì khác.
Thật sự đã sửa xong.
Không những thế, Đỗ Kinh Mặc còn cảm nhận rõ ràng phù ý của khôi lỗi lưu động mượt mà hơn trước.
Đám đệ tử đứng xem như thấy quỷ, lại liếc sang Ngu Nhung Nhung một cái, rồi nhanh chóng dời mắt.
Rõ ràng là thấy nàng chẳng phản ứng gì trước ánh mắt chế giễu khi nãy, ngược lại khiến người ta cảm thấy khó chịu vô cớ.
Đỗ Kinh Mặc vốn đã biết nàng có bản lĩnh ấy, nên không bất ngờ. Chỉ là nhìn vết khắc xấu xí kia, còn định phàn nàn thêm đôi câu, nhưng khi ngẩng đầu lại thấy trán nàng lấm tấm mồ hôi, tay cầm dao khi nãy cũng hơi run rẩy.
Lúc ấy hắn mới nhớ, vị sư muội này tuy có thiên phú và nhãn lực xuất sắc về phù đạo, nhưng vì Đạo Mạch không thông, chỉ một đường khắc vừa rồi đã tiêu tán hết Đạo Nguyên nàng tích góp mấy ngày qua.
Thiếu niên vốn luôn chỉ quan tâm đến khôi lỗi của mình khẽ mấp máy môi, đột nhiên cảm thấy hổ thẹn vì nỗi bất mãn lúc nãy, mãi mới khô khan nói được một câu: "Cảm, cảm ơn sư muội."
"Không có gì, còn chuyện gì khác không?" Ngu Nhung Nhung nhìn tay mình đang hơi run, cau mày nhẹ, vẫn kiên nhẫn hỏi.
"Hết rồi." Đỗ Kinh Mặc vừa đáp xong thì bỗng nhớ ra gì đó, vội tìm chuyện gợi hỏi: "À, chẳng phải muội đi đài luận đạo gặp vị hôn phu kia sao?"
Ngu Nhung Nhung phẩy tay: "Không phải hôn phu nữa, huỷ hôn rồi."
Đỗ Kinh Mặc sững sờ: "Huỷ gì cơ?"
Ngu Nhung Nhung lướt qua hắn, tiếp tục bước đi, rồi quay đầu lại cười nhẹ nhàng: "Hủy hôn."
Đỗ Kinh Mặc ngây người, nhìn bóng lưng nàng khuất khỏi tầm mắt, mãi sau mới lặp lại một câu: "Hả...? Huỷ... Huỷ hôn?"
Trong l*иg ngực của con khôi lỗi rách nát trước mặt hắn bỗng vang lên một giọng nam trong trẻo mang theo chút uể oải, mỏi mệt: "Ừm? Vừa rồi ngươi đang nói chuyện với ai? Ai huỷ hôn?"