Chương 14: Đây chỉ là trao đổi thôi

"Lên!"

Ba gã tán tu mặt mày xám xịt: "…"

Có phải người không vậy?

Văn Diệu do dự một lúc, rụt rè nói: "Nhưng một mình ta đối phó với ba người thì hơi khó."

Khương Tước lại vung cây thông khổng lồ lên, xoay xoay cổ: "Ngươi chỉ cần nhắm một tên mà đánh, hai tên còn lại giao cho ta."

Vì lúc nãy Khương Tước đã không bỏ mặc hắn mà một mình chạy trốn, lại còn trượng nghĩa ra tay cứu giúp, Văn Diệu vốn chẳng có mấy tâm cơ giờ đây lại tin tưởng nàng một cách khó hiểu, hắn ta vô cùng trịnh trọng gật đầu: "Được."

Cũng là một người dám nói, một người dám tin.

Gã tán tu ở ngoài cùng bên phải nhanh chóng kết kiếm quyết, thủ ấn vừa múa được hai cái, kiếm quang của Văn Diệu đã đến ngay trước mắt.

Kiếm như rồng lượn, trong nháy mắt đã áp sát cổ họng gã tán tu. Gã hoảng hốt lùi lại, nhưng mũi kiếm đã cứa rách cổ họng, kéo theo một chuỗi hạt máu.

"Đại ca!" Hai tên còn lại định xông lên giúp, nhưng trước mắt đã bị một bóng đen bao phủ, kèm theo một giọng nữ trong trẻo: "Bằng hữu ơi, nhìn bên này."

Hai người nghe tiếng ngẩng đầu lên, tiếng hét còn chưa kịp phát ra đã bị đập xuống đất lần nữa.

Hai người run rẩy đứng dậy, lại một gậy nữa bổ vào đầu.

Khương Tước vung cây, nhìn chằm chằm hai người, tên nào ló đầu lên là đánh tên đó.

Quả thực là vui không kể xiết.

Văn Diệu đã kết thúc trận chiến, đờ đẫn nhìn Khương Tước đang vô cùng phấn khích. Hắn ta có chút may mắn vì bây giờ mình không phải là kẻ thù của nàng.

Mà phải nói, cái dáng vẻ vung cây đập người của nàng trông cũng có chút tướng phu thê với Tiên chủ đấy.

Gã tán tu đại ca bị Văn Diệu trói lại, nhìn hai người huynh đệ đang bị coi như trò đập chuột, môi run lên: "Nhị đệ, Tam đệ."

Khốn kiếp, cả đời này chưa từng chịu tủi nhục lớn đến thế.

Đây đâu phải là nữ tu, rõ ràng là một kẻ vũ phu!

Một cọng giá đỗ lại có thể vung cả cây thông khổng lồ, một kiếm tu lại không cần tụng kiếm quyết.

Toàn là kẻ không tuân theo võ đức, chết tiệt thật.

Cuối cùng, Khương Tước cũng chơi đủ, nàng cười ngọt ngào: "Vậy thì, chúc ngủ ngon nhé hai vị."

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn, thế giới hoàn toàn tĩnh lặng. Hai "con chuột" trước khi ngất đi còn cảm thấy được giải thoát.

Khương Tước vứt cây thông khổng lồ xuống, đi đến trước mặt bạch hổ, dùng tay không xé toạc tấm lưới trói thú.

Văn Diệu đang định lấy kiếm chém tấm lưới, lặng lẽ thu kiếm vào vỏ.

Đợi khi về đến tông môn, hắn ta nhất định phải kéo Khương Tước đi đo lại linh căn.

Nếu nàng thật sự là một phế vật không có linh căn, hắn ta sẽ không mang họ Văn nữa!

Bạch hổ là thần thú, không chỉ có thể tự do thay đổi kích thước mà khả năng tự chữa lành cũng vô cùng mạnh mẽ. Vừa thoát khỏi tấm lưới, vết thương đã từ từ lành lại dưới tác dụng của linh lực.

Khương Tước thở phào nhẹ nhõm, quay đầu tịch thu túi trữ vật trên người ba gã tán tu kia.

Văn Diệu kinh ngạc: "Ngươi làm gì vậy!"

Khương Tước cũng kinh ngạc: "Ngươi la cái gì!"

Văn Diệu nghiêm nghị nói: "Chúng ta là danh môn chính phái, thiên hạ đệ nhất tông, là tấm gương cho người trong thiên hạ, sao ngươi có thể cướp đồ của kẻ chiến bại được?"

Khương Tước không đôi co với hắn ta mấy chuyện vớ vẩn đó, chỉ nhẹ nhàng khai sáng cho hắn ta: "Sao lại gọi là cướp được chứ? Đây chỉ là trao đổi thôi."

"Chúng ta vốn có thể gϊếŧ bọn chúng, nhưng chúng ta không làm vậy. Chúng ta chỉ đánh bại chúng, rồi dùng bảo bối trong túi trữ vật để đổi lấy một mạng của chúng, có phải là rất hời không?"

Văn Diệu đã bị nàng thuyết phục đến ngây người. Hắn ta nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy hình như… cũng có chút lý.

Khương Tước đã mở túi trữ vật ra, bị ánh sáng vàng lấp lánh làm cho lóa cả mắt: "Oa!"

Nàng đưa túi đến trước mặt Văn Diệu: "Ngươi mau xem đây là những gì, ta không nhận ra."