Chương 15

Đây không chỉ là không có căn cốt, thiên phú cực kém, mà là nói chặn đứng con đường tu luyện của nàng!

Thật sự là ép nàng làm bình hoa!

Giang Liên Tinh không nghe thấy tiếng thở của Tiện Trạch, hắn mở mắt ra, chỉ thấy nàng nghiến răng nghiến lợi, mặt mày trắng bệch, ngay cả ngồi cũng không vững, ngả người về phía sau.

Hắn hoảng sợ vội vàng đứng dậy: "Sư mẫu!"

Tiện Trạch đau đến mức trong đầu giống như có tiếng thét chói tai vang vọng, mỗi một đốt ngón tay đều như bị người nghiền nát. Nàng oán hận nuốt xuống phẫn nộ, lau nước mắt khóc không thành tiếng nói: "Ta không luyện nữa, đau quá. Ta thật sự không luyện nữa."

Giang Liên Tinh cũng hối hận, chẳng lẽ là sư mẫu vẫn chưa khỏi bệnh?! Là hắn quá nóng vội rồi.

Hơn nữa mới bắt đầu tu luyện nội công, quả thật là dễ bị chân khí ứ trệ, cơ thể khó chịu, ban đầu Giang Liên Tinh cũng trải qua rất nhiều trắc trở. Hắn vội vàng an ủi: "Vậy thì không luyện nữa, hít thở một chút đi. Sư mẫu có muốn uống mấy ngụm nước không? Hoặc là con bắt cá cho người, chúng ta nướng ăn chút đồ nóng?"

Tiện Trạch cho rằng hắn là kiểu người ít nói nội tâm u ám, không ngờ thiếu niên còn giống như người làm mẹ hơn cả nàng.

Tiện Trạch lại không có hảo cảm gì với “đầu sỏ” gây ra chuyện này, quay mặt đi lau nước mắt, đau đến kinh hồn bạt vía nói: "... Ta thật sự không luyện nữa."

Nàng không luyện, nhưng Giang Liên Tinh vẫn ngày ngày tu luyện trên đường, đứa trẻ ở cái độ tuổi nên phát triển, giống như không biết ngủ vậy.

Có đôi khi đêm khuya không tiện đi đường, xe ngựa dừng bên đường, Tiện Trạch ở trong ngủ say, tỉnh lại thì phát hiện hắn khoác ánh trăng, đang luyện kiếm trên sườn đồi cỏ dại ngang gối bên đường.

Kiếm là kiếm sắt thô sơ mua bên đường, kiếm pháp không giống như thiếu niên mười mấy tuổi có thể dùng ra được, mà toát ra vẻ sắc bén quỷ dị.

Giang Liên Tinh thật sự có thể coi là học sinh giỏi nhà nghèo rồi... nàng nhớ lúc đó khi đọc truyện, có rất nhiều người xem trong khu bình luận quen nhìn những tình tiết thiên chi kiêu tử huyết mạch cao quý, thiên phú dị bẩm đánh những người xem thường mình, không có thiện cảm gì với nam chính yếu như Giang Liên Tinh, thường xuyên bình luận dưới những tình tiết nam chính bị ức hϊếp: "Phế vật mà cứ cố tỏ ra chăm chỉ. Mày chăm chỉ như vậy, người khác không nhắm vào mày thì nhắm vào ai?"

Nhưng nói cho cùng, Giang Liên Tinh cũng không có con đường nào để đi, cả đời này hắn đi đâu cũng có nguy hiểm, không chăm chỉ tu luyện thì sẽ chết.