Chương 6.2: Đây là tình nhân của Quý tổng

Tại công ty của Quý Tĩnh Nhàn, hai cô lễ tân ở quầy tiếp tân là người tôi chưa từng gặp trước đây. Khi nhìn thấy tôi, một trong hai cô gái rõ ràng thoáng sững sờ, rồi trên mặt lộ ra chút buồn bã khó giấu. Cái biểu cảm này quen thuộc quá, chắc chắn cô ấy cũng là fan của Đường Quyết rồi.

Tuy nhiên, ngạc nhiên thì ngạc nhiên, cô ấy vẫn làm tròn trách nhiệm chặn tôi lại.

“Xin lỗi mỹ nữ, tôi mang đồ ăn lên cho Quý tổng của mấy cô đây.” Tôi thầm nghĩ, nếu muốn chặn thì bảo vệ ở cổng chính đã chặn tôi từ đầu rồi.

“Nếu là đồ ăn ngoài thì anh cứ để ở kệ trong phòng bên tay trái là được ạ.”

“…”

Cô gái này lại tưởng tôi là shipper giao hàng… Nhưng nghĩ lại, với cái túi giữ nhiệt trên tay trái và chiếc mũ bảo hiểm kẹp dưới nách tay phải, trông tôi đúng là giống một anh giao hàng thật.

Tôi vừa định giải thích rằng mình không phải shipper thì từ phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Tiểu Lý, Tiểu Lưu, để cậu ấy vào đi. Đây là tình nhân của Quý tổng đấy.”

Tôi cảm kích nhìn về phía quản lý Đỗ nhưng lại bắt gặp nụ cười nhạt mang chút khinh miệt của anh ta.

Lúc này tôi mới chợt nhận ra, anh ta nói “tình nhân”, chứ không phải “ông xã”, càng không phải “người yêu”.

“À đúng rồi, văn phòng của Quý tổng đã chuyển từ tầng 15 lên tầng 16 rồi nhé.”

Bước chân tôi đang hướng về phía thang máy chợt khựng lại một thoáng. Nếu không nhờ quản lý Đỗ nhắc nhở, tôi suýt chút nữa đã bước vào cái thang máy chỉ dừng ở các tầng số lẻ.

Tôi hơi ngượng ngùng nhưng vẫn quay đầu lại nói: “Cảm ơn anh, quản lý Đỗ.”

Quản lý Đỗ lộ ra vẻ mặt “Tôi biết ngay cậu chẳng có gì hay ho mà”, rồi ôm cặp tài liệu rời đi.

Lên đến tầng 15, tôi mất một lúc lâu mới tìm được văn phòng của Quý Tĩnh Nhàn. Vừa định gõ cửa bước vào, tôi chợt nghe thấy tiếng anh đang mắng người.

Anh đang trách mắng Tiểu Trương, vì Tiểu Trương đã để đồ của tôi vào phòng anh. Trong văn phòng, Tiểu Trương gần như không dám hé nửa lời.

Một lúc sau, Tiểu Trương cúi đầu cụp mắt bước ra, vừa đóng cửa lại thì bắt gặp tôi đang dựa vào tường.

“Trần ca, sao anh lại đến đây vậy? Anh đến từ lúc nào thế?” Tiểu Trương lo lắng hỏi, vẻ mặt căng thẳng.

“Tôi đến được một lúc rồi.” Tôi đáp, chẳng hề nói dối.

“À…” Tiểu Trương lộ ra vẻ áy náy xen lẫn hối hận: “Xin lỗi Trần ca, là do tôi không hiểu rõ ý của Quý tổng… Với cả hôm qua tôi quên nói với anh, quần áo trong cái tủ đó… không được động vào…”

Nhìn Tiểu Trương ấp úng, nói năng chẳng rõ ràng, tôi bất giác nhớ lại chuyện hôm qua khi đặt quần áo vào tủ trống trong phòng thay đồ. Tôi đã để ý thấy vài cái tủ bên cạnh chứa quần áo của Quý Tĩnh Nhàn, tất cả đều được phân loại theo mùa và dịp, không thiếu những bộ đồ trang trọng. Vậy thì tại sao anh lại cần thêm một cái tủ trong phòng ngủ chứ? Một cảm giác nặng nề đột nhiên trĩu xuống lòng tôi, rồi một ý nghĩ chẳng chút cản trở nào xộc thẳng vào đầu.

“Những bộ quần áo đó… là do Đường Quyết mua cho anh ấy, đúng không?” Đến câu cuối, giọng tôi run lên nhưng tôi vẫn rất chắc chắn.

Mỗi lần như thế này, đầu óc tôi lại tự động trở nên nhạy bén ngoài ý muốn. Nhưng thật ra, tôi chẳng hề mong có sự nhạy bén ấy.

Tiểu Trương vội vàng nắm lấy tay tôi, có vẻ như sợ tôi lỡ miệng nhắc đến cái tên ấy để Quý Tĩnh Nhàn nghe thấy.

Hóa ra, hóa ra cả cái tủ quần áo đó là do Đường Quyết tặng anh. Thảo nào số lượng không nhiều, mà lại chẳng có lấy một bộ đồ thoải mái nào…

Chân tôi chợt mềm nhũn. Tôi đã tự cao tự đại đến mức nào, mới dám đặt quần áo của mình vào cái tủ ấy chứ?

Đêm qua Quý Tĩnh Nhàn không nổi giận với tôi vì chuyện này, chắc hẳn tám phần là do anh không khỏe, chẳng còn sức để trách mắng tôi nữa.

“Cậu không có việc gì để làm nữa à?” Đúng lúc ấy, cửa văn phòng bật mở, giọng nói lạnh lùng của Quý Tĩnh Nhàn vang lên.

“CÓ CÓ! Quý tổng, tôi đi ngay đây ạ!” Tiểu Trương vội đáp.

“Này, Tiểu Trương…”

Tiểu Trương gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, chưa kịp để tôi nói hết câu đã chạy biến mất dạng.

Ngay khi tôi đang đứng đó, cảm giác như có gai sau lưng, tiến thoái lưỡng nan, thì giọng Quý Tĩnh Nhàn lại vang lên: “Thời Trần, em vào đây.”