Trằn trọc mãi đến nửa đêm, tôi khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ thì lại bị tiếng mở cửa từ phòng bên cạnh làm cho tỉnh giấc. Lúc này, tôi mới chợt nhớ ra rằng cửa phòng mình vẫn luôn để khép hờ, quên đóng lại hẳn hoi.
Tôi liếc nhìn điện thoại: 3 giờ sáng. Đã muộn thế rồi mà Quý Tĩnh Nhàn ra ngoài làm gì?
Tôi hé mắt nhìn qua khe cửa, vừa hay bắt gặp Quý Tĩnh Nhàn đang bước xuống cầu thang. Bước chân anh không còn vững chãi như mọi khi, tay phải còn mơ hồ ôm lấy vùng bụng. Suy đi tính lại, tôi vẫn thấy không yên tâm, thế là lén lút bám theo sau.
Quý Tĩnh Nhàn bước vào phòng ăn, lấy một hộp thuốc từ chiếc tủ ở góc trên cùng. Nhưng chưa kịp mở ra, anh đã cúi xuống thùng rác mà nôn khan. Tối nay anh gần như chẳng ăn gì, nên dĩ nhiên cũng chẳng thể nôn ra thứ gì.
Mồ hôi lạnh khiến những lọn tóc lòa xòa dính chặt vào trán anh. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi đau xót đến không thể tả.
Quý Tĩnh Nhàn mắc bệnh dạ dày từ hồi còn học cấp hai, cấp ba. Anh không phải là con chính thống của nhà họ Quý. Nói thẳng ra thì anh chỉ là một đứa con ngoài giá trị, một bí mật công khai mà ai cũng biết nhưng chẳng ai dám công khai nhắc đến. Hồi đó, Quý Tĩnh Nhàn chưa chắc chắn liệu mình có được hưởng tài sản của nhà họ Quý hay không, nên anh đã dốc sức vì tương lai, bất chấp tất cả. Thói quen ăn uống vì thế mà trở nên tồi tệ vô cùng.
Tuy nhiên, những chuyện này đều là sau này tôi nghe Đường Quyết kể lại. Quý Tĩnh Nhàn vốn dĩ chẳng bao giờ chịu kể cho tôi nghe.
Suốt những năm tháng bám theo Quý Tĩnh Nhàn, tôi đã nắm rõ gần hết những nguyên nhân khiến căn bệnh dạ dày của anh tái phát. Ngoài việc uống rượu và ăn uống thất thường, tâm trạng không tốt hay tức giận cũng có thể khiến bệnh phát tát.
Tối nay, khi Quý Tĩnh Nhàn nổi giận với tôi, sắc mặt anh đã bắt đầu lộ vẻ nhợt nhạt bất thường. Chắc hẳn tám phần là do tối qua ở tiệc cưới uống quá nhiều rượu, rồi về nhà lại bị hành động vượt ranh giới của tôi làm cho tức đến đau dạ dày.
Đúng lúc này, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện chết người, bộ quần áo tôi để trong tủ của anh vẫn chưa lấy ra!
Nếu sáng mai anh thức dậy, thay đồ, rồi mở tủ ra thấy tôi đã nhét đồ lung tung vào cái tủ vốn được sắp xếp gọn gàng của anh, chẳng phải sẽ càng tức đến mức bệnh nặng thêm sao?
Tim tôi lập tức đập thình thịch, chuyện này tuyệt đối không thể để xảy ra!
Nghĩ vậy, tôi vội vàng quay lại tầng hai, dùng tốc độ nhanh nhất để lấy quần áo ra khỏi tủ của anh.
“Em đang làm gì vậy?”
Tôi giật mình quay đầu lại. Quý Tĩnh Nhàn đang đứng ngay cửa, mặt không chút biểu cảm nhìn tôi. Đôi môi anh vẫn còn hơi tái nhợt, khiến tôi vừa muốn quan tâm, vừa muốn xót xa cho anh nhưng lại bị vẻ mặt lạnh lùng cứng rắn kia làm chùn bước.
“Em đến để lấy… ừm, xin lỗi…” Lưỡi tôi như líu lại, vốn dĩ định lén lấy đồ để anh không phát hiện, ai ngờ giờ lại thành ra bị bắt quả tang.
Quý Tĩnh Nhàn nhìn tôi, không nói gì. Tôi cũng chẳng dám lên tiếng. Sự im lặng này tựa như một sợi dây siết cổ, ngột ngạt đến khó thở.
“Đem quần áo của em sang phòng thay đồ đi.” Một lúc lâu sau, cuối cùng anh cũng mở lời.
“Vâng.”
Khoảnh khắc này thật sự khó chịu đến tột cùng. Ngoài việc vội vã bỏ chạy, tôi chẳng còn mặt mũi nào để hỏi anh phòng thay đồ nằm ở đâu nữa.
“Tay em làm sao vậy?” Ngay khi tôi lướt qua, anh bất ngờ giữ tôi lại.
“Chỉ là một vết bỏng nhỏ thôi.”
Sau đó, anh thả tay ra.
---
Đêm khuya vốn là thời điểm lý tưởng để nuốt trôi nỗi thất vọng và buồn bã, rồi sau đó hồi phục tinh thần tràn đầy. Nhưng cái giá phải trả là tôi ngủ quên một cách hiếm hoi chưa từng có.
Khi tỉnh dậy, đồng hồ đã điểm chín giờ sáng. Quý Tĩnh Nhàn đã đến công ty từ sớm. Tôi chạy xuống bếp và phòng ăn kiểm tra, quả nhiên chẳng ngoài dự đoán: Anh không hề ăn sáng.
Những lúc dạ dày không khỏe, anh thường chọn cách nhịn ăn để kiềm chế. Về khoản này, anh còn bướng bỉnh hơn cả trẻ con.
Mà cơn đau dạ dày tối qua của anh một phần là do tôi gây ra. Thế nên, kẻ đầu sỏ như tôi âm thầm tự kiểm điểm bản thân trong lòng, rồi ngay lập tức quyết định nấu một ít cháo thanh đạm để mang đến cho anh.
Mặc dù Quý Tĩnh Nhàn vừa mới nổi giận với tôi xong, giờ chắc vẫn còn đang bực bội và chưa chắc đã chịu ăn, hơn nữa việc tôi xuất hiện trước mặt anh lúc này cũng không hẳn là khôn ngoan nhưng vì sức khỏe của anh, tôi vẫn muốn thử một lần. Nhân tiện, tôi cũng sẽ nghiêm túc xin lỗi anh luôn.
Tuy nhiên, trước hết tôi định quay về khu chung cư Cẩm Tú Tiểu Trúc để lấy chiếc xe điện trong nhà xe cộng đồng.
Vừa đẩy xe ra ngoài, tôi nhận được tin nhắn WeChat từ chị Lưu: [Tiểu Trần, bộ phim mới chị nhắc hôm qua em có hứng thú không?]
Tôi đáp lại: [Cảm ơn chị Lưu nhưng dạo này em không định nhận việc đâu ạ.]
Giai đoạn này tôi chẳng có ý định nhận công việc gì cả. Vì Quý Tĩnh Nhàn đã bảo tôi nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, có lẽ anh nghĩ đến chuyện tôi vừa mới kết hôn. Dù sao thì phần lớn mọi người cũng thường có kỳ nghỉ sau khi kết hôn mà.
Đây đã là sự dịu dàng lớn nhất anh dành cho tôi rồi. Tuy kỳ nghỉ của tôi không phải do anh quyết định nhưng tôi không thể nào không trân trọng ý tốt ấy.
Nhân cơ hội này, tôi cũng có thể dành thời gian rảnh rỗi để tìm hiểu thêm về các công thức dưỡng dạ dày, cải thiện cả về hương vị lẫn hiệu quả.