Chương 5.2: Ai cho phép em vào phòng ngủ của tôi?

Tôi ngồi một mình bên bàn ăn, ngẩn ngơ nhìn ba món ăn trước mặt một lúc, vết phồng rộp nhỏ trên tay vẫn nhức nhối không thôi, ánh đèn chùm kiểu châu Âu trên trần nhà khiến khóe mắt tôi cay xè.

Tôi tự vấn bản thân một cách nghiêm túc: Ngoài việc có một thân phận có thể ràng buộc lẫn nhau, mày còn muốn gì nữa?

Tôi suy nghĩ cặn kẽ, trước sau, ngoài câu trả lời "không có", thật khó nghĩ ra được điều gì khác.

Việc khiến anh yêu tôi, chẳng qua chỉ là tham vọng từ rất lâu trước đây của tôi mà thôi.

Sau khi chịu đả kích kép từ việc tỏ tình thất bại và biết tin anh hẹn hò với Đường Quyết, tôi đã hoàn toàn bỏ cuộc. Sau này, khi Đường Quyết qua đời, tôi cũng từng thử nhân cơ hội chen chân vào nhưng dù đã làm bạn giường suốt ba năm, tôi vẫn thất bại. Tuy nhiên, làm bạn giường dù sao cũng không phải kế lâu dài, có thể bị thay thế bất cứ lúc nào nhưng tôi thực sự không nghĩ ra được kế sách hoàn hảo nào để có thể ổn định ở bên cạnh anh. Vì vậy, việc có thể kết hôn với anh đã vượt xa ngoài sức tưởng tượng của tôi, đối với tôi mà nói, chuyện này chẳng khác nào bánh từ trên trời rơi xuống.

Tôi đã được ăn một chiếc bánh miễn phí rồi, lẽ nào còn muốn một bàn tiệc thịnh soạn miễn phí nữa sao?

Đời người như quán trọ, lo nhiều làm chi. Nghĩ vậy, tâm trạng tôi cũng khá hơn nhiều.

Thực ra, chỉ cần con người ta biết hài lòng với những gì mình có, sống lạc quan, thuận theo số mệnh thì tự khắc tâm trạng sẽ vui vẻ hơn rất nhiều.

Tâm trạng quyết định khẩu vị, tuy rằng tâm trạng của tôi vẫn chưa hồi phục đến mức khiến tôi thèm ăn nhưng tôi vẫn vô thức ăn hết sạch tất cả cơm và thức ăn. Ăn xong tôi mới kết luận: Khó ăn như vậy, thảo nào anh ấy không ăn nổi một bát cơm.

Mỗi phòng khách trong biệt thự này đều có phòng tắm riêng. Sau khi dọn dẹp bát đĩa, tôi trở về phòng, tắm qua bằng nước lạnh rồi lười biếng nằm dài lên giường, chẳng buồn sắp xếp đống đồ vừa vơ vội từ phòng Quý Tĩnh Nhàn.

Mở WeChat, tôi nhấn vào bức ảnh tự sướиɠ trước bể bơi mà tôi đã đăng vào buổi chiều. Nụ cười rạng rỡ trên đó nhìn thế nào cũng thấy ngốc nghếch, khiến tôi bỗng dưng có ý định xóa đi cho sạch dấu vết.

Nhưng chưa kịp ra tay, tôi đã nhận được không ít bình luận.

Hàn Lôi: [Biệt thự có hồ bơi? Tôi xỉu! Cậu chủ Thời à, ông lặng lẽ phát tài rồi hả?]

Mạnh Y Kiếm: [Tháng sau tôi rảnh, về nước tụ tập nhé? Tiện thể bù tiền mừng cưới.]

Nghiêm Tuyết Lê: [Đẹp trai quá!!!]

Chị Lưu: [Cậu nhóc này trông khá đấy! Chúc mừng kết hôn, dạo này chị có kịch bản mới, muốn bàn với cậu một chút.]

Lưu Tiểu Phi: [Wow, Trần Trần vẫn đẹp trai như ngày nào!]

Trịnh Dao trả lời Lưu Tiểu Phi: [Vợ ơi, nhiều năm trôi qua rồi, sao em vẫn khen cậu ta đẹp trai thế? Icon Đáng thương.]

Lưu Tiểu Phi trả lời Trịnh Dao: [Anh không đủ đẹp trai nhưng em vẫn lấy anh, Trần Trần siêu đẹp trai nhưng em và cậu ấy không có khả năng. Hiểu chưa?]

Trịnh Dao trả lời Lưu Tiểu Phi: [Hiểu rồi vợ yêu, yêu em, chụt chụt ~]

Ở đây còn có cả một đôi khoe ân ái, tôi thật sự không còn gì để nói.

Theo thứ tự thì tôi, Lưu Hiểu Phi và Trịnh Dao lần lượt là những người được theo đuổi trong thời cấp ba. Tuy nhiên, hồi đó dù là ở trung học hay đại học, tôi đều có không ít người theo đuổi, bất kể nam hay nữ. Bởi vì, gương mặt này của tôi thực sự quá hợp gu con gái, tất nhiên, cũng có một số ít là con trai.

Hồi còn học cấp ba, trước cổng trường xuất hiện một ông lão xem bói, rất nhiều bạn học đã kéo nhau đến xem vận mệnh. Tôi cũng bị bạn bè lôi theo góp vui, để rồi ngay khi ông ta mở miệng, câu đầu tiên đã là: "Mệnh cậu vướng phải đào hoa, nếu muốn được bên người trong lòng dài lâu, tốt nhất nên dâng chút hương tiền cho Nguyệt Lão."

Tôi vẫn nhớ lúc đó mình đã đáp thế này: "Gặp nhiều đào hoa chẳng phải là chuyện tốt sao? Được yêu thương nhiều hơn thì có gì không hay?"

Ông lão chỉ lắc đầu, ánh mắt thâm sâu khó lường rồi chậm rãi nói: "Vốn dĩ cậu có đầy rẫy đào hoa tốt, thế mà lại cứ muốn lao đầu vào kiếp nạn đào hoa."

Có chuẩn hay không thì tôi không dám chắc nhưng bây giờ tôi thực sự rất hối hận, hối hận vì năm đó đã không dâng chút tiền hương hỏa cho Nguyệt Lão.

Tôi tiếp tục xem bình luận, một cái tên đột nhiên đập vào mắt tôi ——

Đạo diễn Trương: [Đang ở nước ngoài, xin lỗi vì không thể đến dự đám cưới, hôm khác sẽ đích thân đến chúc mừng.]

Tôi giật mình ngồi bật dậy trên giường, kinh ngạc đến mức suýt làm rơi điện thoại.

Đạo diễn Trương là một đạo diễn lớn nổi tiếng, đã giành được rất nhiều giải thưởng quốc tế, năm đó tôi còn phải ké chút hào quang của Đường Quyết mới xin được Wechat của ông ấy. Nằm trong danh sách "xác sống" của các đại gia nhiều năm như vậy, tôi chưa bao giờ dám like hay bình luận bài đăng trên vòng bạn bè của ông ấy, chỉ sợ ông ấy thấy tôi nhảy nhót lung tung phiền phức, rồi xóa tôi đi.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, gõ vài dòng trong khung trả lời rồi lại xóa, vẫn không tìm được câu nào phù hợp. Cuối cùng, tôi chỉ đáp vỏn vẹn một câu: [Cảm ơn đạo diễn Trương.]

Cảm giác phấn khích khi được một bậc tiền bối chú ý cũng chẳng kéo dài bao lâu, nhanh chóng tan biến như làn khói. Tôi không ngốc, chuyện lần này rõ ràng là tôi lại được thơm lây, mà người giúp tôi có được sự chú ý ấy chính là tổng giám đốc Quý Tĩnh Nhàn của Truyền hình Tân Diệp.

Lúc này, tôi mới nhớ ra ban đầu mở WeChat là để xóa ảnh. Ngón tay đặt trên nút xóa thật lâu, nhìn những bình luận tâng bốc phía dưới, lòng hư vinh khiến tôi không sao nhấn xuống được.

Dù rất rõ thực chất cuộc hôn nhân này ra sao nhưng những người ngoài cuộc, hoặc chí ít là những ai chưa hiểu rõ ngọn ngành vẫn sẽ nghĩ rằng tôi đang rất hạnh phúc.

Cuối cùng, tôi không xóa bài đăng nhưng lại thao thức cả đêm, trằn trọc mãi không ngủ được.

Đêm đầu tiên sau khi kết hôn, tôi và người bạn đời hợp pháp của mình ngủ trong hai căn phòng khác nhau trong cùng một ngôi nhà. Chỉ cách nhau một bức tường, đến cả tư cách "đồng sàng dị mộng" cũng không có.