Chương 5.1: Ai cho phép em vào phòng ngủ của tôi?

Vì buổi sáng đi nhầm phòng nên tôi đã lỡ mất giờ ăn trưa. Nhưng tôi cũng không thấy đói, thế là bỏ qua luôn bữa trưa, rồi trực tiếp xách nguyên liệu vào bếp nghiên cứu các món ăn dưỡng dạ dày.

Quá trình này tuyệt đối không hề dễ chịu, bởi tôi vốn dĩ không có năng khiếu nấu nướng. Trước đây, tôi toàn ăn đồ đặt bên ngoài hoặc ghé mấy quán ăn nhỏ dưới nhà. Mãi đến khi nhận ra bệnh dạ dày của Quý Tĩnh Nhàn mãi chẳng cải thiện, tôi mới nghĩ đến việc dùng phương pháp của mẹ để giúp anh điều chỉnh chế độ ăn uống. Tuy vậy, sáng nay là lần đầu tiên anh chịu nhận ý tốt của tôi.

Trong bếp của Quý Tĩnh Nhàn, đồ dùng nhà bếp và gia vị đều có đủ cả. Dù sạch sẽ gọn gàng nhưng vẫn toát lên hơi ấm gia đình. Nghe Tiểu Trương nói, nơi này vốn có hai đầu bếp nhưng mấy ngày trước đã bị Quý Tĩnh Nhàn đuổi việc rồi. Tôi vừa xem video hướng dẫn vừa thử mấy món ăn, cuối cùng cũng nắm bắt được chút bí quyết. Món duy nhất thành công là món canh sườn ngô hầm nồi đất, trứng xào mộc nhĩ và măng tây xào thịt.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng ô tô. Tôi vội vàng chạy ra mở cửa chính, thậm chí còn chưa kịp cởi tạp dề.

Ba phút sau, Quý Tĩnh Nhàn xuất hiện ở cửa.

"Tĩnh Nhàn, anh về rồi." Tôi tràn đầy mong đợi nói ra câu này.

"Em đợi bao lâu rồi?"

"Không lâu, chỉ vài phút thôi."

Quý Tĩnh Nhàn khẽ nhíu mày: "Sau này đừng mở to cửa thế, muỗi bay vào."

"À, vâng."

Tôi còn tưởng anh sợ tôi đợi lâu nhưng nghĩ lại thì chuyện đó quá xa vời. Tôi tự cười nhạo cái trí tưởng tượng xốc nổi và hoang đường của mình trong lòng.

Quý Tĩnh Nhàn chống tay trái lên tủ thấp để đổi giày. Tôi vô thức xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay anh hoàn toàn giống với chiếc tôi đang đeo.

Từ sáng sớm, khi Quý Tĩnh Nhàn ăn bát cháo tôi nấu, dường như có một chiếc bơm vô hình không ngừng thổi khí vào l*иg ngực tôi, đến tận bây giờ trái tim tôi đã căng tròn như một quả bóng bay.

Có lẽ vì ngửi thấy mùi thức ăn trong không khí, Quý Tĩnh Nhàn lướt mắt nhìn chiếc tạp dề tôi đang mặc, rồi hỏi: "Em nấu ăn à?"

"Đúng vậy."

Mặt tôi nóng lên mà chẳng hiểu vì sao. Sau này nghĩ lại, có lẽ là do khung cảnh này quá giống với hình ảnh một người chồng nhỏ đảm đang đang đón chồng mình về nhà. Mặc dù tôi chắc chắn rằng mình không định làm một người đàn ông nội trợ thực thụ.

Quý Tĩnh Nhàn không nói gì, chỉ đưa tay tháo cà vạt khỏi cổ.

"Giữa mùa hè mà còn mặc sơ mi dài tay, lại còn thắt cà vạt, anh không thấy nóng sao?"

"..." Quý Tĩnh Nhàn phớt lờ tôi.

"Ờm... Em chỉ thấy tò mò thôi, chẳng lẽ trong tủ đồ của anh không có nổi một chiếc áo thun ngắn tay nào sao?"

Vừa dứt lời, Quý Tĩnh Nhàn đột ngột dừng bước. Tôi không kịp phản ứng nên cả người mất đà đâm thẳng vào lưng anh.

"Sao vậy?" Tôi đứng phía sau, có chút ngơ ngác nhưng vẫn quan tâm hỏi: "Anh đừng lên lầu nữa, mau nghỉ ngơi đi. Cà vạt để em cất giúp cho..."

"Không cần." Quý Tĩnh Nhàn nói xong thì lập tức bước thẳng lên cầu thang.

"Được rồi... Vậy em đi bưng thức ăn ra." Nhìn bóng lưng anh sải bước mạnh mẽ, tôi bất giác sững sờ.

"Thời Trần!"

Khi tôi cẩn thận bưng nồi canh sườn nóng hổi từ bếp ra, giọng nói của Quý Tĩnh Nhàn từ phòng ngủ trên tầng hai vọng xuống, đầy vẻ tức giận.

Tim tôi như chùng xuống, tay cũng vô thức lơ là. Hơi nóng bỏng rát lập tức truyền từ đầu ngón tay thẳng đến dây thần kinh, khiến tôi không kiềm chế được mà bật lên một tiếng kêu đau. Thế nhưng, tôi chẳng kịp để tâm đến vết bỏng ấy, vội vàng đặt nồi canh xuống rồi lao thẳng về phía cầu thang, ba bước gộp thành hai chạy lên lầu.

"Ai cho phép em vào phòng tôi?"

Vừa bước đến cửa phòng, tôi đã bị một câu nói lạnh lùng đập thẳng vào mặt.

"Tiểu Trương không nói với em à? Đồ của tôi, chưa được tôi cho phép, không ai được động vào."

"..."

Mãi đến lúc này, tôi mới nhận ra mình đã bị những cử chỉ nhân nhượng hờ hững của Quý Tĩnh Nhàn cùng với những lời tâng bốc của Tiểu Trương làm cho lâng lâng đến mức nào. Nhưng bây giờ, hối hận cũng đã muộn rồi.

Quý Tĩnh Nhàn day nhẹ mi tâm, vẻ mệt mỏi thấp thoáng trên gương mặt khiến anh trông nhợt nhạt hơn bình thường.

"Thời Trần, rốt cuộc là em quên hợp đồng giữa chúng ta, hay quên mất thân phận của chính mình?"

Bùm! Quả bóng căng tràn trong lòng tôi bị kim nhọn đâm thủng, vỡ nát. Những mảnh vụn của cảm xúc rơi xuống, đập mạnh vào l*иg ngực, đau đớn hơn gấp bội lần vết bỏng nhỏ bé trên tay.

Chỉ một câu nói, Quý Tĩnh Nhàn đã dễ dàng cắt đứt mọi ảo tưởng của tôi. Tôi lại quay về làm kẻ thế thân.

Cũng đúng thôi, từ đầu đến cuối, mục tiêu cao nhất tôi có thể đạt được chỉ là một danh phận mà Quý Tĩnh Nhàn không thể dễ dàng gạt bỏ. Ngoài ra, không thể có thêm bất cứ thứ gì khác.

Cái đầu cá vàng này, sao lại có lúc quên mất nhỉ?

"Em không cố ý..." Tôi cứng đờ nuốt xuống cơn nghẹn trong cổ, giọng nói khẽ run rẩy.

"Mau dọn hết đống lộn xộn này đi." Quý Tĩnh Nhàn hờ hững liếc nhìn những món đồ tôi đặt trên bàn cùng hành lý ở góc phòng, ánh mắt như thể đang nhìn một đống rác thải.

Cuối cùng, dưới sự giám sát trực tiếp của anh, tôi lặng lẽ ôm hết đồ đạc trong phòng sang căn phòng bên cạnh, nơi mà Tiểu Trương gọi là "phòng khách."

Còn bữa tối mà tôi đã chuẩn bị cả buổi chiều, anh cũng chẳng ăn được bao nhiêu, chỉ ăn lưng bát cơm cùng vài thìa canh rồi vào phòng làm việc.