Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sự Khác Biệt

Chương 4.2: Tôi "chèo thuyền" anh và Quý tổng bao nhiêu năm nay rồi!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tiểu Trương đầu tiên là sững người, sau đó lập tức hiểu ra tôi đang nói gì. Anh ấy chắp ba ngón tay giơ lên quá đầu: "Tôi thề, đều là thật lòng đấy Trần ca. Tôi ship anh và Quý tổng bao nhiêu năm nay rồi."

Tôi không nhịn được bật cười: "Học được cái từ này ở đâu ra thế?"

Tiểu Trương cười hề hề: "Học được trên mạng đấy."

Nhìn vẻ mặt của Tiểu Trương, tôi tin chắc rằng những lời anh ấy nói đều xuất phát từ tận đáy lòng. Ngoại trừ Quý Tĩnh Nhàn, tôi thấy những người khác đều khá thẳng thắn. Vốn dĩ tôi còn muốn hỏi Tiểu Trương về ý kiến của anh ấy đối với Đường Quyết nhưng cuối cùng lại thôi. Suy cho cùng, Tiểu Trương cũng chỉ là một trợ lý, hà cớ gì phải làm khó người ta, bắt anh ấy nhận lương trợ lý nhưng lại phải làm những việc còn khó khăn hơn cả công việc của một trợ lý chứ?

Tiểu Trương hoàn thành nhiệm vụ rồi rời đi, trước khi đi còn nói với tôi: "Trần ca, chúc mừng tân hôn, phải hạnh phúc nhé!"

Tôi rất cảm kích Tiểu Trương, bởi vì anh ấy là người duy nhất dù đã biết chuyện vẫn gửi lời chúc phúc này đến tôi. Ngay cả người bạn thân nhất của tôi là Lạc Vũ cũng không chúc phúc tôi, thậm chí Lạc Vũ còn nói: "Thời Trần, cậu sẽ hối hận".

Tôi biết, Lạc Vũ đang quan tâm đến tôi, nên tôi không trách cậu ấy.

Tôi lấy điện thoại ra, mở WeChat của Lạc Vũ gửi cho cậu ấy một tin nhắn: [Lạc đà, cậu thật sự không định mừng cưới người anh em mới kết hôn này một bao lì xì à? Mười tệ cũng được, hu hu hu.]

Trước đó, chúng tôi đã hơn một tháng không nói chuyện với nhau, giao diện trò chuyện toàn là những lời độc thoại của tôi.

Nửa phút sau, tôi nhận được bao lì xì của Lạc Vũ, trên đó ghi "Cầm lấy rồi cút xéo". Tôi mở ra xem, mẹ kiếp, đúng thật là mười tệ.

Tôi vừa cười vừa mở camera, tạo một tư thế thật ngầu, chụp một bức ảnh tôi đứng trước cửa sổ sát đất, phía sau là bể bơi rồi đăng lên vòng bạn bè kèm dòng chữ: Gã nhà quê ra tỉnh.

Đăng xong, tôi lên tầng hai. Tiểu Trương đã giúp tôi mang hành lý để trước cửa phòng ngủ.

Khoảnh khắc đẩy cửa phòng ngủ, tôi có chút căng thẳng, động tác cũng vì vậy mà trở nên vụng về. Trong suốt hơn ba năm bên cạnh Quý Tĩnh Nhàn, tôi chưa từng bước chân vào phòng ngủ của anh. Dù ở căn hộ chung cư Cẩm Tú Tiểu Trúc cũng có một chiếc giường chung của hai người nhưng đó chỉ đơn thuần là một chiếc giường mà thôi. Thỉnh thoảng, anh sẽ xuất hiện chốc lát theo mong đợi của tôi, để lại chút hơi ấm nhưng mỗi khi đến ngày hôm sau, hơi ấm đó sẽ tan biến theo luồng không khí, bởi vì anh chưa bao giờ ở lại quá lâu.

Tôi bước vào phòng ngủ của Quý Tĩnh Nhàn, căn phòng rất rộng, giống hệt như những gì tôi tưởng tượng. Trong không khí thoang thoảng mùi hoa dành dành, toàn bộ không gian được bao trùm bởi tông màu đen, trắng và xám, không có một vật dụng thừa thãi nào.

Quý Tĩnh Nhàn là một người theo chủ nghĩa tối giản, bài trừ mọi thứ rườm rà trong cuộc sống. Đối với tôi, một món đồ thừa thãi đi kèm với Đường Quyết, anh coi như là đã khai ân rồi. Nhưng mà, tôi cũng không hẳn là hoàn toàn dư thừa, ít nhất khuôn mặt này của tôi có thể mang đến cho anh chút an ủi, ở một mức độ nào đó có thể xoa dịu vết thương lòng của anh.

Tôi mở tủ quần áo, bên trong treo ngay ngắn những bộ quần áo của Quý Tĩnh Nhàn, số lượng không nhiều, đều là những bộ vest trang trọng màu đen trắng. Ngày thường anh đã thích mặc những bộ quần áo trang trọng và cứng nhắc này, tạo nên một khí chất lúc nào cũng u ám, dù cho anh có một khuôn mặt vô cùng quyến rũ và một nốt ruồi lệ ở đuôi mắt.

Còn phong cách thường ngày của tôi thì lại hoàn toàn khác với Quý Tĩnh Nhàn, tôi thích mặc những bộ quần áo có họa tiết lòe loẹt, đặc biệt yêu thích phong cách hiphop. Tôi nhét những chiếc áo hoodie, quần thụng, quần jean rách của mình vào giữa những bộ quần áo của Quý Tĩnh Nhàn, còn có một chiếc áo phông graffiti có chữ ký của rapper nổi tiếng X Trạch Lộ. Chưa đầy mười phút, tủ quần áo của anh đã trở nên sặc sỡ.

Tôi hài lòng ngắm nghía tủ quần áo, sau đó đóng cửa tủ lại rồi quay đầu lấy chiếc cốc giữ nhiệt, đồng hồ, máy tính bảng, sạc pin, giấy tập viết chữ, album nhạc và một vài vật dụng nhỏ khác của mình ra đặt lên bàn. Bên cạnh đó còn có một chiếc bút máy hàng hiệu, giá thị trường hơn sáu nghìn tệ, là Quý Tĩnh Nhàn ép tôi nhận ba năm trước.

Chữ khải hành của Đường Quyết rất đẹp, còn chữ của tôi thì giống như động tác võ thuật của tôi vậy, như bóng với gió, nói trắng ra là xấu đến mức người khác không nhận ra. Vì vậy Quý Tĩnh Nhàn muốn tôi luyện viết chữ nhiều hơn, tôi còn nhớ nguyên văn lời anh nói: "Chữ như người, chữ của cậu xấu quá, mua quyển tập viết chữ khải hành về luyện tập nhiều vào." Ngày hôm sau, anh đã tặng tôi chiếc bút này.

Tuy nhiên, dù tôi có nhận được nó vì lý do gì, tôi đều rất trân trọng nó, bởi vì nó là món quà duy nhất Quý Tĩnh Nhàn tặng tôi.

Lúc này, tôi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, lập tức đưa mắt nhìn khắp cả căn phòng. Tất cả đồ đạc ở đây đều rõ như ban ngày, không có một thứ gì liên quan đến Đường Quyết, ngay cả một tấm ảnh cũng không có nhưng tôi nhớ rõ ràng là Đường Quyết thích chụp ảnh nhất mà.

Tôi còn tưởng Quý Tĩnh Nhàn cũng sẽ giống như những nam chính si tình và đau khổ trong phim ảnh, mỗi tối trước khi đi ngủ đều phải cầm lấy bức ảnh của người yêu đã khuất trên tủ đầu giường mà rơi lệ. Ai bảo hai lần duy nhất tôi thấy Quý Tĩnh Nhàn khóc đều liên quan đến Đường Quyết chứ? Một lần là ở đám tang của Đường Quyết, một lần là trong xe bên cạnh nghĩa trang vào ngày trước đám cưới.

Nhưng mà nghĩ lại cũng đúng thôi, kiểu đồ vật như ảnh cũ đôi khi cũng giống như hoa tàn ngày hôm sau, là vật đã lỗi thời, ngoài việc làm tăng thêm nỗi buồn ra thì chẳng còn tác dụng gì khác.
« Chương TrướcChương Tiếp »