Chương 4.1: Tôi "chèo thuyền" anh và Quý tổng bao nhiêu năm nay rồi!

Khi tôi bắt xe đến khu Đông Thành, từ xa đã nhìn thấy Tiểu Trương đứng ở cổng biệt thự vẫy tay với tôi.

"Trần... à, Thời ca, cuối cùng anh cũng đến rồi."

"Xin lỗi, để anh đợi lâu rồi." Tôi hơi ngại ngùng.

"Không sao." Tiểu Trương gãi đầu, rất nhanh nhẹn nhận lấy hai túi nguyên liệu lớn trên tay tôi.

"Ôi trời, sao trứng lại vỡ thế này?" Tiểu Trương mở một chiếc túi nilon ra nhìn vào bên trong, hộp đựng trứng bê bết lòng đỏ loang lổ.

"Vô ý va phải thôi, bên trong vẫn còn nguyên đấy, trứng vỡ tôi đã vứt đi rồi."

Đây là lúc nãy ở Cẩm Tú Tiểu Trúc bị ngã làm vỡ nhưng may mà chỉ có năm quả.

"Vỡ cũng tốt, vỡ cũng tốt, mọi sự bình an mà." Tiểu Trương vừa nói vừa dẫn tôi vào biệt thự.

"Tiểu Trương."

"Sao vậy Thời ca?"

"Sau này không cần gọi tôi là "Thời ca" nữa."

Tiểu Trương thường buột miệng gọi tôi là "Trần ca", anh ấy thấy cách gọi này thuận miệng hơn "Thời ca" nhiều nhưng trước đây tôi luôn không muốn anh ấy gọi như vậy.

Bởi vì anh ấy gọi Đường Quyết là "Quyết ca".

Quyết ca, Trần ca, một bên là ngọc quý, một bên là bụi trần, cao thấp rõ ràng. Đến giờ tôi vẫn không hiểu, tại sao năm đó mẹ tôi lại đặt cho tôi một cái tên hèn mọn đến tận cùng như vậy.

Sau này khi đã thân thiết với Tiểu Trương, tôi mới biết anh ấy thực ra lớn tuổi hơn tôi. Tôi bảo anh ấy cứ gọi thẳng tên tôi là được nhưng anh ấy nói đã quen miệng rồi nên không đổi nữa. Hơn nữa, tôi với Quý tổng là người yêu, đương nhiên phải gọi tôi là "anh", chắc cũng giống như việc anh ấy gọi Đường Quyết là "anh" vậy. Thực ra, tôi hiểu lý do nhưng tôi và Quý Tĩnh Nhàn chưa từng là người yêu, anh ấy thật sự không cần thiết phải gán cho tôi cái danh xưng của Đường Quyết.

Tuy nhiên, lúc này đây, tôi bỗng nhiên thông suốt, dù là "Trần ca" hay "Thời ca" cũng chẳng sao cả, bởi vì "Quyết ca" đã không còn tồn tại nữa rồi. Nói một câu khó nghe có khi còn bị trời phạt, Đường Quyết bây giờ mới đúng là nắm đất vàng.

Tôi nhìn Tiểu Trương đang trợn tròn mắt ngạc nhiên, khó hiểu hỏi: "Sao thế?"

"Không sao không sao, chỉ là thấy vừa rồi Trần... Trần ca trông giống Quý tổng quá."

Tôi cười ha hả.

Tiểu Trương quả không hổ là người đi theo Quý Tĩnh Nhàn mấy năm mà vẫn chưa bị ông chủ khó tính này sa thải, quan sát ông chủ nhà mình đủ tinh tế tỉ mỉ. Vừa rồi tôi đúng là đang bắt chước Quý Tĩnh Nhàn, học theo giọng điệu và thần thái lúc anh nói câu "Sau này không cần gọi tôi là "Quý tổng" nữa" trước khi ra khỏi cửa sáng nay.

Tôi biết bây giờ mình đang quá đắc ý nhưng tôi không kiềm chế được. Bất cứ chuyện gì liên quan đến Quý Tĩnh Nhàn, tôi đều dễ dàng trở nên vui mừng quá mức.

Cứ mỗi khi được nếm một chút ngọt ngào, tôi sẽ hoàn toàn quên mất biển khổ phía sau.

"Trần ca, đây là tầng một. Phòng khách, phòng ăn, phòng bếp, phòng tập thể hình các thứ, đều ở tầng một hết." Tiểu Trương tận tâm tận lực giới thiệu cho tôi căn biệt thự to lớn mà tôi chỉ từng nhìn từ xa chứ chưa từng bước chân vào.

"Phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, phòng sách, quầy bar gia đình, phòng chiếu phim mini đều ở tầng hai. Nhưng mà phòng chiếu phim chưa lắp máy chiếu, không dùng được."

"Nhà Tĩnh Nhàn còn có cả sân bóng rổ nữa à?" Tôi nhìn qua cửa sổ, hướng mắt ra sân bóng rổ nhỏ trơ trọi bên ngoài.

"Có chứ, nhưng dạo trước hình như Quý tổng đã bảo người tháo khung bóng rổ đi rồi."

Tôi gật đầu, thầm nghĩ cuộc sống của người giàu đúng là khác biệt.

"Nhà để xe và phòng chứa đồ nằm ở tầng hầm, đều dùng khóa vân tay, dữ liệu liên kết với cửa chính tầng một, nên sau này Trần ca có thể để xe ở dưới đó."

"Để xe đạp điện được không?"

"Xe... xe đạp điện á?" Tiểu Trương ngẩn ra một lúc, lúng túng đến mức nói lắp.

"Ừ, tôi chỉ có mỗi chiếc xe đạp điện thôi, để ngoài đường cứ lo bị người ta trộm mất bình điện."

"Được chứ... Trần ca muốn thế nào cũng được mà, dù sao đây cũng là nhà của Quý tổng và Trần ca."

Tiểu Trương này đúng là khéo ăn nói, tôi không khỏi thầm khen ngợi trong lòng.

Tôi đưa mắt nhìn quanh, rồi hỏi: "Trước đây anh ấy toàn sống một mình à?"

Hỏi xong, tôi lập tức cảm thấy hối hận. Những lời như vậy, thốt ra chỉ tổ chuốc lấy khó xử.

"Ừm... Chắc vậy, cuộc sống riêng tư của Quý tổng thì tôi cũng không rõ lắm. Dù sao tôi là trợ lý công việc chứ không phải trợ lý đời sống. Tuy Quý tổng bận rộn nhưng những việc thường ngày tôi vẫn giúp anh ấy gánh vác đôi chút..." Ví dụ như dẫn tôi – người bạn đời mới cưới của Quý tổng – đến tham quan biệt thự lớn của anh ấy.

Tôi gật đầu. Khi nói những lời này, Tiểu Trương không ngừng quan sát sắc mặt tôi. Nhưng anh ấy lo xa rồi, tôi sẽ không vì thế mà nổi giận đâu.

"À đúng rồi Trần ca, phía sau nhà còn có một bể bơi nữa. Lúc rảnh rỗi, Quý tổng thường bơi ở đó." Tiểu Trương nhanh chóng đổi chủ đề, có lẽ để xoa dịu bầu không khí ngượng ngùng.

Tôi theo Tiểu Trương bước đến bên cửa sổ sát sàn, ngắm nhìn làn nước xanh biếc trong bể. Trong đầu tôi mường tượng cảnh Quý Tĩnh Nhàn bơi lội, trông thật quyến rũ làm sao!

"Trần ca bơi giỏi thế này, hoàn toàn có thể cùng Quý tổng chơi đùa dưới nước một phen." Tiểu Trương vừa nói vừa nháy mắt, vẻ mặt lộ ra nét tinh nghịch khó tả.

Thế nhưng, tôi không hề hưởng ứng, mà ngược lại còn thu lại nụ cười, nghiêm túc hỏi: "Tiểu Trương, những điều anh vừa nói, đều là thật lòng sao?"

***

P/s: Mình khá thích bộ ngược ngược thế này, nên sẽ cày lại bộ này nhé!!! Có ai lót dép hóng không nè???