Nhìn vành mắt đỏ hoe vì giận dữ của Quý Tĩnh Nhàn, chút sức lực cuối cùng trong tôi như thể tan biến hết. Đến khi tôi định thần lại, muốn tìm lại chút chống đỡ thì đã chẳng còn lại chút sức lực nào. Chả trách người ta nói rượu vào làm kẻ nhát gan thêm liều lĩnh. Nếu không thì tôi lấy đâu ra dũng khí để dám thử làm một nhiệm vụ mà bản thân biết rõ là bất khả thi cơ chứ.
Tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn, yết hầu run rẩy khẽ cọ vào cánh tay Quý Tĩnh Nhàn, tạo ra một cảm giác ngột ngạt đến cực điểm. Ngay giây sau đó, Quý Tĩnh Nhàn buông tôi ra rồi quay người đi thẳng lên tầng hai.
Mãi cho đến khi tiếng bước chân của anh mất hút trên cầu thang, tôi vẫn đứng dựa vào tường, thở hổn hển từng hơi.
Tôi đã nghĩ Quý Tĩnh Nhàn có thể sẽ phản ứng mạnh, chỉ là không ngờ lại dữ dội đến mức này. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, tôi cũng dần dần hiểu ra phần nào. Ngày trước, khi Đường Quyết “vì sự nghiệp” mà ngả vào vòng tay Tống Lĩnh và vì Quý Tĩnh Nhàn không chịu chấp nhận sự thật Đường Quyết không còn yêu mình nữa, nên ba người họ đã có một khoảng thời gian dài dây dưa, ầm ĩ. Ngay cả tôi là người ngoài cuộc đứng nhìn thôi cũng thấy mệt mỏi.
Một người kiêu ngạo và luôn coi mình là trung tâm như Quý Tĩnh Nhàn, tuyệt đối không thể nào chấp nhận được sự thất bại.
Thêm vào đó, anh thực sự rất yêu Đường Quyết.
Nói là Quý Tĩnh Nhàn mất kiểm soát, chi bằng nói chính tôi mới là người mất kiểm soát. Đối với Quý Tĩnh Nhàn, giá trị duy nhất của tôi chỉ là ở bên cạnh để xoa dịu nỗi nhớ nhung cùng vết thương lòng của anh. Chuyện này đã được thỏa thuận rõ ràng từ trước khi kết hôn. Vậy mà tôi chẳng những không làm tròn bổn phận, ngược lại còn lấy nỗi đau của anh ra để chọc giận anh. Tất cả là tại tôi, biết rõ là nguy hiểm mà vẫn cố đâm đầu vào.
Tôi không muốn nói rằng ban nãy mình muốn chứng minh điều gì cả. Vì chẳng có gì đáng để chứng minh hết, mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi. Nếu có chứng minh thì cũng chỉ là sự không biết tự lượng sức mình của tôi mà thôi.
Mười phút sau, Quý Tĩnh Nhàn từ trên lầu đi xuống, anh đã thay quần áo chỉnh tề và cầm theo chìa khóa xe.
“Tĩnh Nhàn... Anh định đi đâu vậy?” Tôi cố bước lên chặn anh lại.
“Tránh ra.” Quý Tĩnh Nhàn lướt qua vai tôi, mắt chẳng thèm nhìn lấy một cái.
“Tối nay anh có về không?”
“Nhớ chú ý dạ dày, đừng uống...” Tiếng “rượu” còn chưa kịp thoát ra đã bị nhấn chìm bởi tiếng đóng cửa vang dội. Thế giới bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Từ lúc quen biết Quý Tĩnh Nhàn đến nay, đây là lần thứ hai tôi thấy anh đáng sợ đến thế và lần này chỉ cách lần đầu chưa đầy một tháng. Một tháng trước, khi anh gặp Tống Lĩnh trước mộ Đường Quyết, cơn giận của anh cũng bùng nổ y như vậy. Dù đối tượng khiến anh nổi giận ở hai lần khác nhau nhưng người hứng chịu hậu quả đều là tôi. Lần trước, anh trút cơn thịnh nộ ngút trời lên tôi ngay trong xe. Còn lần này, anh muốn tôi cút đi.
Tôi đứng bất động trước cửa, cảm nhận nỗi đau âm ỉ và dày đặc trong tim đang dần lấn át cơn đau rát nơi sống lưng.
Tôi ôm ngực, lòng hoang mang tự hỏi: Chẳng phải trái tim này đã sớm chấp nhận số phận rồi sao? Tại sao bây giờ vẫn còn đau đến thế này?
Ai yêu trước, người đó làm chó.
Tôi không nhớ đã nghe câu này từ ai nữa, ban đầu chỉ thấy nó thật nhảm nhí và trẻ trâu, giờ mới thấm thía nó đúc kết đúng đến chết tiệt..
Là do tôi đã rung động quá sớm. Ngay từ cái nhìn thoáng qua trên sân bóng mười năm về trước, tôi đã lún quá sâu rồi.
Tình yêu của tôi đối với Quý Tĩnh Nhàn nhiều như cát sông Hằng, nhiều đến mức chẳng đáng để bận tâm. Mà tình yêu Quý Tĩnh Nhàn dành cho Đường Quyết cũng chẳng khác gì? Anh cũng đã rung động quá sớm.
Đường Quyết và tôi giống hệt như “Hiệu ứng Matthew” mà các nhà xã hội học vẫn thường nhắc đến: “Ai đã có thì sẽ được cho thêm và sẽ dư thừa; còn ai không có thì ngay cả cái đang có cũng sẽ bị lấy mất.”
Điện thoại trên bàn trà rung lên hai lượt. Tôi dụi dụi đôi mắt cay xè và mờ nhòe của mình mấy lần mới nhìn rõ đó là tin nhắn thoại từ chị Lưu.
“Tiểu Trần, em nói chuyện với tổng giám đốc Quý chưa?”
Tôi định trả lời bằng tin nhắn thoại nhưng lúc này giọng mũi nặng quá, nên đành chuyển sang gõ chữ: [Xin lỗi chị Lưu, anh ấy không đồng ý.]
"Vậy thôi được rồi. Dù sao cũng cảm ơn em nhé, để chị nghĩ cách khác xem sao."
Tôi rất muốn nói với chị Lưu đừng phí công vô ích nữa, bởi vì Quý Tĩnh Nhàn tuyệt đối sẽ không đời nào hợp tác với Tống Lĩnh đâu, nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn im lặng.
Một lát sau, chị Lưu lại gửi thêm một tin nhắn thoại nữa: “Nhưng mà chị vẫn muốn giữ vị trí chỉ đạo võ thuật cho em đấy, không em lại bảo chị đang lợi dụng em mất.”
Tôi gõ chữ trả lời: [Không cần đâu chị Lưu, ý tốt của chị em xin nhận.]
Thái độ hôm nay của Quý Tĩnh Nhàn đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho tâm trạng vốn đang dần thả lỏng của tôi. Trừ phi tôi muốn đánh mất Quý Tĩnh Nhàn, bằng không tôi tuyệt đối không thể tham gia vào một đoàn phim nào có mặt Tống Lĩnh.