- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Sự Khác Biệt
- Chương 9.2: Nhất định phải là cậu
Sự Khác Biệt
Chương 9.2: Nhất định phải là cậu
Tôi mấp máy môi, muốn nói rồi lại thôi, dứt khoát uống cạn ly rượu trong tay.
Giọng điệu chị Lưu chân thành, những lời nói ra cũng toàn là sự thật. Bảy năm qua, chị ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Đặc biệt là khi muốn hòa nhập vào một giới như thế này, nếu không có người dẫn dắt thì quả thực khó mà tiến bước. Vì thế, tôi vẫn luôn kính trọng chị ấy như một người phụ nữ thuộc thế hệ của mẹ mình.
Hơn nữa, tôi còn nợ chị Lưu một ân tình rất lớn. Nếu không phải nhờ chị ấy, làm sao một sinh viên bình thường như tôi ngày đó lại có cơ hội tiếp cận Quý Tĩnh Nhàn, chứ đừng nói đến việc trở thành bạn đời hợp pháp của anh như bây giờ.
Lý do chị ấy hẹn tôi ở quán bar Tinh Duyên để bàn công việc chứ không phải văn phòng yên tĩnh hay nhà hàng thanh lịch, có lẽ cũng là muốn nhắc nhở tôi về điều này. Bảy năm trước, chính tại nơi đây, tôi đã nhờ chị ấy dẫn dắt vào nghề, trở thành diễn viên đóng thế cho Đường Quyết, qua đó có cơ hội làm quen với Quý Tĩnh Nhàn.
Cuối cùng, tôi vẫn không đưa ra câu trả lời rõ ràng cho chị Lưu, chỉ nói sẽ thử xem sao. Chị ấy nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa.
Tôi uống vài ly rượu, đầu hơi choáng váng, lòng trĩu nặng tâm sự trở về nhà. Vừa mở cửa đã nhìn thấy một người đàn ông ngồi trên sofa – bạn thân nhất của Quý Tĩnh Nhàn, Giang Yên.
"Anh Giang đến rồi." Tôi xoa xoa mặt, cố nặn ra một nụ cười.
Giang Yên đang dựa người vào lưng ghế sofa, ánh mắt quét từ dưới lên trên đánh giá tôi một lượt. Ánh nhìn đó khiến tôi không khỏi rợn tóc gáy nhưng vẫn phải cố gắng giữ nụ cười và tỏ ra khách sáo với người này.
Tất cả những người mà Quý Tĩnh Nhàn xem trọng, tôi đều cố gắng hết sức không đắc tội. Dù cho tôi không hề thích họ, dù cho suốt bốn năm sau khi Đường Quyết qua đời thì phần lớn bọn họ đều coi tôi như một con chuột cống qua đường đáng khinh.
Sau khi nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc lâu, cuối cùng Giang Yên cũng đưa ra kết luận: “Giống, đúng là cmn giống thật. Mẹ nó, nhìn cứ tưởng Đường Quyết trở về rồi.”
Tôi giật mình nhìn sang Quý Tĩnh Nhàn. Sắc mặt anh vốn đã không tốt từ lúc tôi bước vào, lúc này nghe thấy tên "Đường Quyết" cũng không có nhiều thay đổi lớn, vậy nên chắc không phải vấn đề của tôi.
Tôi đưa tay sờ mũi, trong lòng dấy lên một cảm giác bực bội khó tả nhưng ngoài mặt vẫn phải mỉm cười gượng gạo: “Anh Giang, anh lại đùa rồi.”
“Đến cả cái động tác này cũng y hệt! Cái kiểu sờ mũi này này...” Giang Yên vừa nói vừa đưa tay sờ mũi mình: “Thấy chưa, tôi bắt chước kiểu gì cũng không giống. Để giống được cậu ta, chắc cậu phải tập luyện lâu lắm nhỉ? Nếu không thì...”
“Giang Yên, muộn rồi.” Những lời tiếp theo của Giang Yên đã bị Quý Tĩnh Nhàn cắt ngang.
Tôi thật không hiểu hôm nay Giang Yên uống nhầm thuốc gì nữa. Trước đây, đến liếc nhìn tôi một cái anh ta còn thấy phí thời gian, vậy mà hôm nay lại đột nhiên giở trò đùa cợt với tôi, hơn nữa còn là kiểu đùa cấm kỵ thế này.
Ngay lúc tôi định chuồn về phòng tránh bão thì Giang Yên đột nhiên thu lại vẻ mặt đùa cợt, chân dài bước một bước, thoắt cái đã từ lưng ghế sofa vòng qua và đứng chắn ngay trước mặt tôi.
“Thời Trần, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
“Hả?”
Vẻ tàn nhẫn và chán ghét hiện rõ trong mắt anh ta khiến tôi bất giác lùi lại một bước vì sợ hãi. Thậm chí tôi còn tưởng rằng anh ta sắp đánh mình.
“Giang Yên!” Quý Tĩnh Nhàn đột nhiên cao giọng, giọng nói hàm chứa ý cảnh cáo và áp lực rõ rệt.
Giang Yên tức giận quay sang nhìn Quý Tĩnh Nhàn, nghiến răng siết chặt nắm đấm.
Trong bầu không khí căng như dây đàn này, tôi hoàn toàn mù mờ, không hiểu trước khi tôi về bọn họ đã xảy ra chuyện gì.
Quý Tĩnh Nhàn bước tới mở cửa chính ra, mặt không chút biểu cảm nói: “Cậu về đi.”
L*иg ngực Giang Yên phập phồng dữ dội khi nhìn Quý Tĩnh Nhàn, nhưng cuối cùng anh ta vẫn sải bước rời đi. Trước khi đi, anh ta còn ném lại một câu: “Mẹ kiếp, tôi lười quản cậu nữa rồi! Quý Tĩnh Nhàn, cậu hết thuốc chữa rồi!”
Thật lòng mà nói, đây là lần đầu tiên tôi thấy hai người có mối quan hệ thân thiết như Quý Tĩnh Nhàn và Giang Yên xảy ra mâu thuẫn.
“Tĩnh Nhàn, anh với anh Giang... Hai người sao thế?”
Quý Tĩnh Nhàn đóng sầm cửa lại: “Không liên quan đến em.”
Tôi biết ngay anh sẽ nói vậy mà. Ừ thì, chuyện riêng của anh trước giờ đâu có liên quan đến tôi.
Giang Yên vừa đi khỏi, sắc mặt Quý Tĩnh Nhàn lập tức dịu lại, không còn u ám như lúc nãy nữa.
“Cởi đồ ra.”
“Này, em vừa từ ngoài về, còn chưa tắm rửa gì cả.”
“Lát nữa tắm sau.”
“… Được rồi.”
***
Cơn đau ê ẩm khắp người từ mấy hôm trước vẫn chưa hết hẳn, nhưng may là hôm nay có chút men nên hứng thú cũng dâng lên nhanh chóng. Nhìn chung cả quá trình khá là vui vẻ, vả lại Quý Tĩnh Nhàn cũng chỉ đòi hỏi một lần.
Tôi về phòng tắm rửa, ngâm mình trong bồn rồi thϊếp đi lúc nào không hay. Đến khi tỉnh dậy, nhìn màn hình điện tử mới biết đã một tiếng đồng hồ trôi qua.
Tôi khoác áo choàng tắm đi xuống nhà tìm điện thoại thì phát hiện Quý Tĩnh Nhàn vẫn còn ở dưới. Điều khiến tôi kinh ngạc hơn cả là anh lại đang ngồi bên bệ cửa sổ hút thuốc.
Rèm cửa được kéo lên một nửa. Thân hình hoàn hảo giống như một cây cung được chạm khắc tinh xảo của Quý Tĩnh Nhàn như muốn hòa làm một với màn đêm, thoáng hiện lên vẻ cô đơn lạ lùng.
Tim tôi bất giác nhói lên: “Tĩnh Nhàn, anh... Anh bắt đầu hút thuốc từ bao giờ thế?”
“Không nhớ nữa.” Anh liếc nhìn tôi, những ngón tay thon dài mạnh mẽ gạt tàn thuốc vào gạt tàn: "Hỏi cái này làm gì? Định lên lớp tôi à?"
“Không phải, em... Em tuyệt đối không có ý dạy dỗ gì anh đâu, chỉ là... Hút thuốc lá không tốt cho sức khỏe...” Vả lại, chẳng phải Đường Quyết ghét nhất là mùi khói thuốc sao?
Giọng tôi cứ nhỏ dần, nhỏ dần, cho đến khi những lời định nói ra lại bị nuốt ngược vào trong. Cũng phải thôi, ở đây làm gì còn Đường Quyết nữa đâu.
Cũng may là mặc dù Quý Tĩnh Nhàn nói vậy nhưng dường như không hề tức giận. Anh dụi tắt điếu thuốc hút dở rồi ngẩng đầu lên bảo: “Những lời Giang Yên nói với em hôm nay, không cần để trong lòng, sau này đừng qua lại với cậu ta nữa."
“Vâng.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Rất lâu sau này tôi mới hiểu, anh chỉ đơn thuần muốn tôi quên đi những lời Giang Yên định nói nhưng chưa kịp nói ra. Nhưng vào lúc này, tôi lại cứ ngỡ anh sợ tôi không vui nên muốn tôi đừng bận tâm đến những lời chế nhạo của Giang Yên.
Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác ấm áp. Cộng thêm men rượu vẫn còn lâng lâng, tôi đã không kìm được lòng mà buột miệng nói ra điều vẫn canh cánh trong lòng: “Tĩnh Nhàn, em có chuyện này muốn bàn với anh.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Sự Khác Biệt
- Chương 9.2: Nhất định phải là cậu