Chương 9.1: Nhất định phải là cậu

Vì xuất thân trong gia đình có truyền thống võ thuật, nên từ nhỏ tôi đã chẳng bao giờ chịu ngồi yên và sự mong đợi đối với các kỳ nghỉ của tôi luôn thấp hơn những người khác.

Những lúc không có đoàn phim nào mời, tôi thường đến câu lạc bộ võ thuật làm huấn luyện viên thời vụ; hiếm khi nào tôi lại lông bông gần cả tháng trời như lần này. Dù ngày nào tôi cũng dành rất nhiều thời gian ở phòng tập nhưng vẫn có cảm giác như xương cốt sắp cứng lại cả rồi. Ngay lúc tôi định mở nhóm chat lên xem có công việc nào phù hợp để nhận hay không, thì lại nhận được điện thoại của chị Lưu.

“Tiểu Trần à, vẫn là chuyện bộ phim mới lần trước ấy.” Chị Lưu vừa mở lời đã vào thẳng vấn đề.

Tôi ngạc nhiên hỏi: “Vậy là chị Lưu vẫn chưa tìm được chỉ đạo võ thuật sao?”

Tôi cứ tưởng sau khi bị tôi từ chối, chị ấy đã đi tìm người khác ngay rồi chứ. Dù sao người có trình độ ngang ngửa tôi không hề thiếu, chẳng qua vì tôi từng làm việc chung với Đường Quyết nên mới có nhiều mối quan hệ hơn người khác một chút mà thôi.

“Em biết bộ ‘Thần Giai’ của Nhan Lục Tử chứ?”

“Em có nghe nói qua rồi nhưng dự án này chắc không phải dạng vừa đâu nhỉ?” Ý của tôi rất rõ ràng, tôi biết rõ khả năng của mình đến đâu. Việc chỉ đạo võ thuật cho mấy bộ web drama, phim truyền hình hay kịch sân khấu có kinh phí thấp thì tôi còn tạm đảm đương được, chứ đυ.ng phải dự án có mức đầu tư lớn hơn một chút thế này e là tôi không đủ sức.

Dù sao kinh nghiệm của tôi cũng chỉ có vậy. Huống hồ, với mạng lưới quan hệ rộng rãi của chị Lưu thì đáng lẽ việc tìm người phù hợp phải dễ như trở bàn tay, làm gì có chuyện không tìm được chỉ đạo võ thuật thích hợp cơ chứ.

“Đúng là không nhỏ, nhưng vị trí chỉ đạo võ thuật cho bộ phim này nhất định phải là em.”

“Tại sao?”

“Nói qua điện thoại không tiện. Bây giờ em có rảnh không? Chị đến quán bar Tinh Duyên chỗ cũ đợi em nhé, chúng ta gặp mặt trao đổi trực tiếp.”

“Được.”

Mãi đến khi tới quán bar Tinh Duyên tôi mới hiểu, cái gọi là “nhất định phải là tôi” của chị Lưu rốt cuộc có nghĩa là gì.

Web drama sau bao năm phát triển và trải qua nhiều lần thay đổi, đến nay đã là một lĩnh vực rất phát triển. Xét về chi phí lẫn mức độ lan tỏa, ngày càng nhiều nhà sản xuất ưu tiên chọn nền tảng internet làm phương tiện truyền thông. Truyền hình Tân Diệp dưới sự điều hành của tổng tài Quý Tĩnh Nhàn, là một trong những nền tảng video hàng đầu trong nước và gần đây họ đang khởi động một dự án lớn mang tên “Web Drama Đẳng Cấp”. Chị Lưu muốn đưa “Thần Giai” vào dự án này nhưng lại gặp phải một vài trở ngại. Theo cách nhìn của chị ấy, tôi chính là chìa khóa giúp chị ấy có được “suất quan hệ” để tham gia. Chuyện chỉ đơn giản có vậy.

"Tiểu Trần này, chị Lưu nói chuyện có lẽ hơi thẳng thắn một chút, em xem những dự án em từng nhận trước đây, dù là web drama hay phim truyền hình nói trắng ra đều là những thứ không có tên tuổi. Nếu em nắm bắt cơ hội lần này, biết đâu còn được các đội ngũ lớn để mắt tới. Chị Lưu cực kỳ tin tưởng vào khả năng võ thuật của em đấy.”

Cơ hội được các đội ngũ lớn để mắt tới quả thực khiến tôi dao động. Một khi đã quyết định tiếp tục theo đuổi con đường chỉ đạo võ thuật, đương nhiên tôi cũng hy vọng có thể tạo ra bước đột phá trong lĩnh vực này. Nhưng tiền đề là tôi phải tự mình giành lấy cơ hội đó, chứ không phải nhờ vào các mối quan hệ hay hậu thuẫn. Có lẽ suy nghĩ này của tôi khá ngây ngô so với một người đã lăn lộn ngoài xã hội vài năm, nhưng tôi có quyền giữ gìn sự chân thành và nguyên tắc đó cho riêng mình.

Ánh đèn rực rỡ cùng tiếng nhạc sôi động từ sàn nhảy khiến đầu óc tôi hơi choáng váng. Tôi cố gắng chớp mắt mấy cái để những bóng người đang nhảy múa kia ra khỏi tầm nhìn.

Thấy tôi vẫn còn phân vân, chị Lưu nói tiếp: “À phải rồi, đạo diễn lần này là đạo diễn Tống đấy.”

“Đạo diễn Tống... Đạo diễn Tống?” Tôi đập tay xuống bàn kêu lên kinh ngạc, suýt nữa làm đổ cả ly rượu.

Vài người xung quanh nghe tiếng lập tức nhìn qua. Tôi vội hắng giọng rồi hạ thấp giọng hỏi: “Có phải là Tống Lĩnh không?”

“Chính là anh ta.” Chị Lưu gật đầu, tỏ vẻ khá hài lòng với phản ứng của tôi: "Em vẫn chưa có dịp tiếp xúc với đạo diễn Tống lừng danh phải không? Vừa hay, có thể nhân cơ hội này làm quen."

“Nhưng chẳng phải anh ta là đạo diễn điện ảnh... Rất nổi tiếng sao...”

“Đạo diễn điện ảnh thì đã sao? Người ta muốn thử sức ở lĩnh vực mới không được chắc? Đừng ngốc thế Tiểu Trần, ‘Thần Giai’ là phim võ hiệp huyền ảo, cảnh hành động chắc chắn không ít. Mà đạo diễn Tống lại yêu cầu rất cao về mặt hành động đấy, đây chính là cơ hội tuyệt vời để hai người giao lưu và làm quen với nhau.”

Nhìn biểu cảm của tôi, chị Lưu tưởng đã lay chuyển được tôi nên lập tức thừa thắng xông lên. Nhưng thực ra, sự ngạc nhiên của tôi lại vì một lý do khác.

Đúng là tôi chưa từng tiếp xúc trực tiếp với Tống Lĩnh nhưng tôi lại từng tìm hiểu rất kỹ về anh ta, bởi vì anh ta là bạn trai cuối cùng của Đường Quyết trước khi qua đời.

Ngày trước, Đường Quyết lấy lý do muốn đảm nhận vai nam chính trong bộ phim mới của Tống Lĩnh mà phũ phàng chia tay Quý Tĩnh Nhàn, ngả vào vòng tay của Tống Lĩnh. Chỉ tiếc là phim còn chưa kịp bấm máy, Đường Quyết đã qua đời vì một cơn bạo bệnh đột ngột.

"Ban đầu, đạo diễn Tống cũng hơi do dự nhưng hiện tại phía anh ta đã không còn vấn đề gì rồi, chỉ xem thái độ của tổng giám đốc Quý bên này thế nào thôi."

Tôi cười gượng: “Chị Lưu à, năng lực của em thực sự có hạn.”

Tôi chỉ đành dùng lý do này để từ chối khéo, dù rằng đó cũng là sự thật.

“Tiểu Trần, em đừng sợ một mình không cáng đáng nổi, bên chị sẽ mời người của Dịch Gia Bang qua hỗ trợ em.”

“...”

Chị Lưu đã nói đến nước này, mọi ý tứ cũng đều rõ như ban ngày rồi. Dịch Gia Bang là đội ngũ chỉ đạo võ thuật cấp bậc đại sư trong ngành, để một bậc thầy làm nền cho một vai diễn nhỏ như tôi, nghĩ thế nào cũng thấy không thể. Cho nên, dù chị Lưu có khen ngợi năng lực chuyên môn của tôi thế nào đi nữa, thì vai trò duy nhất của tôi trong dự án phim này cũng chỉ là thuyết phục Quý Tĩnh Nhàn đồng ý hợp tác

Nhưng chị Lưu chỉ biết Quý Tĩnh Nhàn và Tống Lĩnh bình thường không qua lại hợp tác, quan hệ cũng không mấy hòa hợp, chứ hoàn toàn không rõ những sóng ngầm giữa hai người họ mấy năm nay. Suy cho cùng, Quý Tĩnh Nhàn sẽ không cho phép chuyện mất mặt xấu hổ như bị kẻ thứ ba chen chân vào có quá nhiều người ngoài bàn tán.

"Chị Lưu, em..."

"Tiểu Trần, chúng ta quen nhau bao lâu rồi nhỉ?"

"Bảy năm rồi."

"Thời gian trôi nhanh thật." Chị ấy cảm thán một câu rồi nói tiếp: “Chúng ta quen biết nhau ngần ấy năm rồi, trước nay chị luôn sẵn lòng giúp đỡ khi em cần, cũng giúp em không ít lần rồi đúng không? Mà em thấy đấy, chị có bao giờ nhờ vả em chuyện gì đâu. Lần này là chị thực sự gặp phải khúc mắc rồi.”