Chương 8.1: Tái sinh

Sáng hôm sau, lúc tôi bước ra khỏi phòng với cơ thể ê ẩm thì Quý Tĩnh Nhàn đã ung dung ngồi ở phòng ăn xem tin tức buổi sáng. Trên bàn ăn bày biện vài món tuy ít ỏi nhưng lại vô cùng tinh xảo, vừa nhìn đã biết là đặt từ một nhà hàng cao cấp.

Trông tinh thần của Quý Tĩnh Nhàn cực kỳ tốt, hoàn toàn trái ngược với bộ dạng như kẻ nửa tàn phế của tôi, cho dù hai chúng tôi đều đã “vận động” gần cả đêm qua.

Thật ra, anh vốn chăm chỉ tập luyện thể hình nên thể lực và thể chất đều cực kỳ tốt, chỉ ngoại trừ những lúc cơn đau dạ dày tái phát hay đột nhiên nhung nhớ Đường Quyết mà thôi.

Tôi vừa bước xuống cầu thang vừa day day thái dương, buồn bực nói: “Xin lỗi Tĩnh Nhàn, em lại dậy muộn nữa rồi.”

Quý Tĩnh Nhàn ngẩng lên nhìn tôi một thoáng rồi ra hiệu về phía bàn ăn. Lúc này, tôi mới nhận ra trên bàn vậy mà cũng có một phần bữa sáng của mình, hơn nữa còn có một ly cà phê. Tôi rất thích cà phê nhưng Quý Tĩnh Nhàn thì lại chẳng bao giờ uống.

“Đây là... Của em sao?”

“Ừm.”

Ngay khoảnh khắc Quý Tĩnh Nhàn gật đầu, mọi cảm giác khó chịu trong lòng tôi thoáng chốc tan biến sạch, chỉ còn lại niềm vui sướиɠ bất ngờ ngập tràn.

Quý Tĩnh Nhàn liếc nhìn động tác chống eo của tôi, nói: “Hôm nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, ngày mai dậy sớm một chút, món cháo trứng bắc thảo thịt băm em nấu ăn khá ngon đấy.”

Tôi vừa định ngồi xuống, nghe vậy bèn lập tức đứng thẳng người dậy. Động tác này có biên độ quá lớn, làm ảnh hưởng đến phần eo đang đau nhức của tôi nhưng tôi vẫn nhe răng trợn mắt bày ra tư thế chào kiểu quân đội chuẩn mực.

“Tuân lệnh, trưởng quan Quý!”

Trước đây Đường Quyết từng đóng một bộ phim khoa học viễn tưởng và trong đó có câu thoại này, trùng hợp là vị trưởng quan trong phim cũng họ Quý. Không những thế, động tác này còn được làm thành poster nhân vật của Đường Quyết, từng một thời tạo nên cơn sốt tìm kiếm với hashtag #TrangPhụcQuânNhânNgầuNhất#.

Tôi đoán rằng, ngoại trừ vẻ mặt đau đớn thoáng qua trong giây lát kia thì động tác và ngữ điệu của tôi chắc cũng giống đến tám chín phần rồi, nếu không sao Quý Tĩnh Nhàn lại khẽ mỉm cười như vậy được chứ?

Tôi ngồi xuống, lén nhìn dáng vẻ cố nhịn cười của Quý Tĩnh Nhàn, nhịp tim lại bắt đầu tăng vọt, thậm chí đến mức cầm không vững chiếc thìa cà phê.

Xem vận may của tôi này, tôi nghĩ hôm nay mình có thể đi mua vé số được rồi đấy.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên đúng như dự đoán, trời trong xanh và quang đãng.

Quý Tĩnh Nhàn xuống nhà trước tôi nên khi tôi mới ăn được vài miếng thì anh đã dùng bữa xong. Anh cầm lấy chiếc cà vạt vắt trên lưng ghế, vừa cài nút cổ áo sơ mi vừa tiến về phía chiếc gương lớn đặt cạnh cửa chính.

Tôi buông thìa cà phê xuống rồi vội vàng đuổi theo: “Tĩnh Nhàn, để em giúp anh thắt cà vạt nhé.”

Có lẽ vì bầu không khí lúc này quá đỗi hòa hợp nên đây là lần đầu tiên tôi lấy hết can đảm nói ra câu mà mình đã ấp ủ bấy lâu. Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đã bị anh chặn lại.

“Không cần.”

Giọng nói của anh thoáng chút xa cách đầy uy quyền, giống như một bức tường băng giá đột ngột dựng lên, khiến tôi suýt nữa quên mất vẻ dịu dàng ban nãy.

“Vâng, trưởng quan Quý...” Tôi ngượng nghịu đáp lại.

Thật ra, không phải lúc nào anh cũng cần tôi bắt chước Đường Quyết, chẳng hạn như khi thắt cà vạt.

Phúc bất trùng lai, người xưa quả không lừa tôi. Buổi sáng tôi vừa mới cảm thán vận may của mình tốt bao nhiêu, thì buổi chiều đã nhận được một bưu kiện khổng lồ, không ngờ lại là của mẹ tôi gửi tới. Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng tôi, sau khi mở ra, dự cảm ấy đã thành sự thật.

Bên trong có đồ chơi, truyện tranh, sổ nhật ký và cả những món đồ thủ công làm trong giờ kỹ thuật cùng đủ thứ đồ linh tinh khác; thậm chí còn có những tấm giấy khen tôi từng dán trong phòng nữa. Mẹ gần như đã gửi hết tất cả những thứ ở nhà có liên quan đến tôi.

Tim tôi như thắt lại, suýt nữa thì khuỵu chân ngồi bệt xuống sàn.

Tôi vội vàng gọi điện cho mẹ. Khác hẳn mọi khi, lần này cuối cùng bà cũng bắt máy.

“Mẹ!”

“Nhận được đồ chưa?” Giọng nói lạnh lùng của mẹ vang lên từ đầu dây bên kia, hoàn toàn trái ngược với sự kích động của tôi.

Tôi nhăn mặt, giọng đáng thương nói: “Mẹ thực sự định không cho con về nhà nữa à?”

“Về nhà cũng được nhưng phải mang giấy ly hôn về, đồng thời đảm bảo mười năm tới không được đến thành phố Lăng Bắc.”

Mẹ đúng là một người phụ nữ lạnh lùng tàn nhẫn. Tôi thở dài thườn thượt: “Mẹ ơi, con còn có sự nghiệp riêng của mình ở thành phố Lăng Bắc nữa mà...”

“Sự nghiệp?” Giọng mẹ cao vυ"t lên: “Cái gọi là sự nghiệp của con chính là chạy theo lối sống xa hoa trụy lạc, đâm đầu vào cái giới giải trí hỗn tạp kia, rồi chẳng tiếc dùng chính chuyên môn của mình để làm nền cho kẻ khác hả?”

“Không phải thế đâu mẹ. Hiện tại con thực sự rất ổn định, rất vui vẻ và hạnh phúc, cả trong công việc lẫn chuyện tình cảm. Vả lại con...” Tôi ngập ngừng, chẳng dám nói thẳng ra câu “Con chẳng hề muốn kế thừa võ đường mà mẹ luôn tự hào, lại càng không muốn cuộc đời mình bị mẹ sắp đặt”.

“Nói tiếp đi, mẹ đang nghe đây.”

“Nói chung là, con sẽ không ly hôn với anh ấy đâu.” Tôi hiểu rõ tính cách áp đặt của mẹ hơn ai hết, bởi vậy tôi dứt khoát chơi bài ngửa, thể hiện rõ quyết tâm của mình. Khó khăn lắm tôi mới có được tờ giấy đăng ký kết hôn đó, làm sao có thể dễ dàng đổi thành giấy ly hôn được chứ?

Ở đầu dây bên kia, chắc hẳn mẹ đã bị tôi chọc tức đến mức phải lặng đi cả nửa phút mới lên tiếng: “Ngụy Tâm Hà tao sống đường đường chính chính hơn nửa đời người, sao lại sinh ra một đứa con trai buông thả, tự vứt bỏ bản thân như mày chứ.”

Nói xong, mẹ cúp máy ngang. Tôi lập tức gọi lại thì chỉ nghe thông báo “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy”. Mẹ là hiệu trưởng trường võ thuật, điện thoại lúc nào cũng mở 24/24, vậy nên rõ ràng là tôi đã bị bà cho vào danh sách đen rồi.

Tôi siết chặt điện thoại, tiếp tục ngồi thụp xuống một lát nữa. Đến khi đứng dậy, cả người tôi bỗng choáng váng, mắt tối sầm lại, suýt chút nữa đã đâm sầm vào tường.

Tôi dụi dụi vành mắt cay xè rồi tiếp tục lục lọi trong thùng đồ. Bên trong chiếc hộp đựng đồ cỡ lớn, một góc của một cuốn allbum ảnh lộ ra, theo sau đó là từng chồng ảnh, album và áp phích, tất cả đều liên quan đến X Trạch Lộ.

Đây đều là thành quả sưu tầm suốt ba năm cấp ba của tôi. Vì số lượng quá nhiều nên sau này khi lên thành phố Lăng Bắc học đại học, tôi chỉ mang theo một phần nhỏ những thứ quan trọng nhất, còn lại đều để cả ở nhà. Tôi thực sự biết ơn người mẹ vốn có thành kiến sâu sắc với giới giải trí như bà đã không vứt bỏ chúng đi, mà lại gói ghém gửi hết cho tôi.

Mà kể cũng phải, nếu mẹ vứt chúng đi thật thì chắc tôi phát điên lên mất, điểm này mẹ cũng biết rõ.