Chương 7.2: X Trạch Lộ là ai?

"Hả?" Tôi ngớ người giây lát rồi vội xua tay: "Không cần đâu ạ. Chiếc xe điện nhỏ này của em tiện lắm, với lại em cũng chưa có bằng lái xe."

"Vậy thì đi thi lấy bằng đi, tôi tặng em một chiếc."

"Thật sự không cần đâu ạ, danh lợi và của cải phải tự mình tạo ra bằng chính đôi tay này, đó là phương châm sống của em." Tôi giơ tay lên, chân thành nói.

Quý Tĩnh Nhàn nhíu mày, vẻ mặt thoáng chút không vui.

Tôi biết, anh vẫn luôn không hài lòng với thái độ từ chối hết lần này đến lần khác của tôi, bởi vì Đường Quyết chưa bao giờ từ chối quà của anh như tôi cả.

Nhưng xét cho cùng, tôi và Đường Quyết vẫn là hai người khác biệt. Đường Quyết là người anh yêu, còn tôi thì không. Với những món quà nhỏ, tôi có thể ép mình nhận lấy, chứ những thứ giá trị như xe cộ nhà cửa thì tôi kiên quyết không bao giờ nhận. Chuyện trước đây được ở nhờ không mất tiền thuê tại khu dân cư cao cấp Cẩm Tú Tiểu Trúc vốn đã là giới hạn cuối cùng mà tôi có thể chấp nhận rồi.

***

Suốt nửa tháng trời, tôi và Quý Tĩnh Nhàn sóng yên biển lặng. Ngày thường, anh đến công ty còn tôi ở nhà nghiên cứu công thức nấu ăn. Anh sẽ ăn cơm tôi nấu, sau đó đưa ra những nhận xét sâu sắc trước ánh mắt mong chờ của tôi. Thi thoảng cao hứng, anh cũng sẽ đẩy ngã tôi lên giường. Tôi rất sẵn lòng quấn quýt cuồng nhiệt với anh, nhất là khi được anh chiếm hữu, nỗi đau xác thực đó mới khiến tôi cảm nhận được sự chân thật khác hẳn ngày thường.

Cách chung sống này hoàn toàn không thể gọi là mặn nồng tha thiết nhưng cũng xem như yên bình, khác hẳn so với lúc tôi mới dọn đến.

Tôi âm thầm coi những bất hòa hai ngày sau đám cưới là giai đoạn tìm hiểu lẫn nhau. Dù sao phần lớn những người vừa mới bắt đầu cuộc sống gia đình đều cần thời gian hòa hợp mà, phải không?

Chỉ cần tôi biết thân biết phận một chút, thực hiện đúng giao ước trước mặt anh, chuyên tâm làm tốt vai trò thế thân của mình, không vượt giới hạn, không tự mãn viển vông thì tôi có thể yên ổn sống cùng anh dưới một mái nhà.

Hôm ấy, tôi vừa tắm xong đi xuống lầu thì nghe Quý Tĩnh Nhàn đang ngồi trên sofa hỏi: "Xoa Trạch Lộ là ai?"

"Là X, chữ cái "X" trong tiếng Anh ấy. Anh ấy là một rapper mà em cực kỳ thích." Tôi buột miệng sửa lại cách phát âm sai của Quý Tĩnh Nhàn, nhưng vừa dứt lời đã nhận ra có gì đó không đúng.

Tôi căng thẳng tột độ nhìn Quý Tĩnh Nhàn: "Cái áo phông của em..."

"Ừ, hôm đó em quên không mang đi."

Lưng tôi túa ra một lớp mồ hôi lạnh. Hôm ấy bị Quý Tĩnh Nhàn bắt quả tang, vì quá căng thẳng nên tôi đã bỏ quên chiếc áo phông bảo bối có chữ ký của X Trạch Lộ. Lạ thật, vậy mà mãi đến giờ tôi mới nhớ ra...

Nhưng tôi không dám tùy tiện vào phòng ngủ của Quý Tĩnh Nhàn nữa. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi, tôi đứng trước mặt Quý Tĩnh Nhàn chờ anh lên tiếng cho tôi lấy lại chiếc áo, vậy mà anh lại lảng sang chuyện khác.

"Cực kỳ thích là thích đến mức nào?"

Tôi ngẩn người một lúc lâu mới nhận ra anh đang hỏi tôi thích X Trạch Lộ đến mức nào.

"Ờm... Là kiểu ngưỡng mộ của fan thôi á."

Quý Tĩnh Nhàn gật đầu.

"Lại đây."

"Hả?" Tôi ngơ ngác bước tới hai bước, còn chưa kịp đến gần thì đã bị anh kéo mạnh, đè xuống sofa.

Bαo ©αo sυ hôm nay lại là mùi hoa dành dành...

Quý Tĩnh Nhàn đúng là một kẻ cuồng mùi hoa dành dành. Anh có sự yêu thích đặc biệt với mùi hương này. Từ máy lọc không khí trong phòng ngủ, văn phòng hay phòng khách sạn, cho đến đồ dùng tắm gội và nước xả vải, tất cả đều là mùi hoa dành dành. Gần đây, ngay cả bαo ©αo sυ mùi hoa dành dành mà anh cũng kiếm được.

Phải công nhận, có tiền thật tốt, bởi vì mùi hoa dành dành khá hiếm gặp trong cuộc sống thường ngày.

Tôi chưa từng hỏi tại sao anh lại thích mùi hoa dành dành, vì tôi sợ câu trả lời lại dính dáng đến Đường Quyết. Nếu việc tìm hiểu sâu hơn tiềm ẩn rủi ro khó lường, vậy thà không biết còn hơn...

"Thêm lần nữa." Giọng nói trầm khàn vang lên ngay bên tai khiến nửa người tôi tê rần.

Tôi vẫn luôn cực kỳ mềm lòng với anh. Dù bây giờ eo lưng đã đau mỏi rã rời nhưng chỉ cần anh hạ giọng, tôi sẽ lập tức không thể kháng cự.

Tôi vừa định ngoan ngoãn đón nhận thì nghe anh nói: "Tôi sẽ nhẹ một chút."

Anh dùng tay vuốt ve yết hầu tôi, động tác dịu dàng như đang gãi cằm một chú mèo con.

Lần đầu tiên được dỗ dành thế này, tôi hoàn toàn không phòng bị, trong lòng vừa mừng vừa lo kèm theo cảm xúc phức tạp khó tả. Câu này anh nói với Đường Quyết, chẳng phải nói với tôi nhưng tôi không biết phải đáp lại theo cách của Đường Quyết thế nào. Tôi có thể bắt chước Đường Quyết trong mọi hoàn cảnh, duy chỉ có Đường Quyết nép vào lòng anh là tôi không tài nào diễn được.

Vì vậy, mỗi lần gần gũi, tôi đều cố gắng giữ im lặng hết mức có thể. Anh cũng hiếm khi làm khó tôi, không ép tôi phải diễn tròn vai ngay cả trên giường.

Vậy mà lần này, anh lại làm khó tôi.

Thấy tôi mãi không đáp lời, anh lập tức hung hăng đè chặt tôi dưới thân, chẳng buồn đoái hoài đến ý muốn của tôi nữa.

Trái tim đang treo lơ lửng bỗng rơi về chỗ cũ. Thế này mới đúng chứ, đây mới là cách đối xử mà tôi đáng phải nhận.

Nửa đêm tỉnh giấc, tôi vẫn nằm trên sofa nhưng Quý Tĩnh Nhàn đã đi mất. Dù nhiệt độ trong nhà luôn ổn định, tôi vẫn vã ra một thân mồ hôi nhớp nháp, coi như công sức tắm lúc trước đổ sông đổ bể rồi.

Hứng thú hôm nay của Quý Tĩnh Nhàn dâng cao lạ thường, sức lực và sự bền bỉ mạnh mẽ đến đáng sợ như thể đang trút giận, thiếu chút nữa là khiến tôi rã rời thành từng mảnh.

Tôi lơ mơ lê bước chân đau về phòng, vừa vào đến phòng tắm thì bị đám đồ dùng tắm gội mới tinh đủ loại bày ra trước mắt làm cho tỉnh cả ngủ. Hầu hết đồ dùng tắm gội trong nhà Quý Tĩnh Nhàn đều là sản phẩm cao cấp đặt riêng mang mùi hoa dành dành, kể cả trong phòng tôi ở. Thế nhưng tôi chưa bao giờ dùng chúng, mà tự ra siêu thị mua loại khác về thay thế.

Vậy mà giờ đây, những món đồ tôi mua về đã biến mất sạch, còn những thứ tôi thay đi trước đó lại được trả về nguyên chỗ cũ.

Cơn buồn ngủ tan biến sạch, tôi đứng ngay cửa phòng tắm, nở một nụ cười chua chát.