Giọng điệu Quý Tĩnh Nhàn khi nói chuyện với tôi rõ ràng dịu dàng hơn hẳn lúc nói với Tiểu Trương, điều này khiến trái tim đang thấp thỏm không yên của tôi cũng phần nào bình tĩnh lại.
Ngay khoảnh khắc bước vào cửa, tôi đã cố ý liếc nhìn và thấy chiếc nhẫn trên tay anh vẫn còn đó, thật may mắn. Tôi đi theo sau Quý Tĩnh Nhàn nhưng chỉ dám đứng nép bên cửa chứ không dám thực sự bước vào văn phòng, thậm chí đến thở mạnh cũng không dám.
Anh ngồi xuống rồi nhìn tôi: "Vào đi, đóng cửa lại."
Tôi vội vàng làm theo lời anh, đóng cửa lại, đồng thời tranh thủ quan sát kỹ sắc mặt anh, dường như không hề có dấu hiệu khó chịu.
"Em đến đây làm gì?"
"Em..."
Những lời đã chuẩn bị sẵn trên đường đi sau cú sốc vừa rồi đã tan thành mây khói, tôi đành đứng trước mặt Quý Tĩnh Nhàn và cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần ngay lúc đó.
Ngay lúc Quý Tĩnh Nhàn sắp mất kiên nhẫn, cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm lên tiếng: "Xin lỗi anh Tĩnh Nhàn, hôm qua em... Em đã làm anh không vui... Với lại..."
Tôi nói năng lộn xộn đến mức những lời sau đó cũng không thể nói hết trong một hơi, tôi đoán chắc hẳn mặt mình đang đỏ bừng lên.
"Với lại mấy bộ quần áo..."
"Đủ rồi." Quý Tĩnh Nhàn ngắt ngang lời thú tội lắp bắp của tôi, anh khẽ dịch cổ tay để xem đồng hồ rồi nói với thái độ khác hẳn sự bực bội hôm qua: "Là Tiểu Trương nói không rõ ràng, tôi không trách em."
"Thật sao ạ..." Tôi lẩm bẩm.
Tôi thật sự không thể tin nổi, chuyện này đúng là quá sức tưởng tượng. Dù sao thì, hôm qua — thậm chí ngay cả lúc nãy khi anh quở trách Tiểu Trương — vẫn còn giận dữ đến như thế.
Hơn nữa, điều đáng sợ nhất là tôi không chỉ tự tiện vào phòng ngủ của anh mà còn xâm phạm vào ký ức ngọt ngào giữa anh và Đường Quyết.
"Ừ."
Lúc nói chuyện, Quý Tĩnh Nhàn hơi nhếch cằm lên, đó là động tác quen thuộc của anh, trông vừa cao ngạo vừa khó gần.
"Cảm ơn, cảm ơn anh, Tĩnh Nhàn!" Hốc mắt tôi bỗng dưng cay xè, tiếp đó là niềm vui sướиɠ tột độ ập đến. Giây phút này, tôi thật sự đã trút được gánh nặng, vì Quý Tĩnh Nhàn chẳng bao giờ hạ mình lừa dối tôi.
Tôi vội vàng chớp thời cơ, mở túi giữ nhiệt, ân cần đưa bát cháo nóng hổi đến trước mặt Quý Tĩnh Nhàn: "Nếu đã vậy thì anh uống bát cháo dưỡng dạ dày này đi nhé."
"Em cố tình đến xin lỗi tôi chỉ là để muốn tôi uống bát cháo em nấu thôi sao?" Quý Tĩnh Nhàn nhìn tôi với vẻ mặt cười như không cười.
Tôi gật đầu theo phản xạ rồi lại lắc đầu nguầy nguậy.
"Thật ra xin lỗi chỉ là phụ thôi." Tôi thành thật nói: “Hôm qua thấy anh đau dạ dày, em đã lo lắng cả đêm không ngủ được."
"Thảo nào sáng nay em dậy muộn thế."
"A... Xin lỗi, lần sau em nhất định sẽ không thế nữa." Tôi hơi cúi đầu, giọng điệu có ý lấy lòng.
Chẳng biết có phải ảo giác không mà vẻ mặt lạnh nhạt ngàn năm không đổi của Quý Tĩnh Nhàn bỗng dưng thoáng chút dao động, nhưng vì nó biến mất quá nhanh nên tôi cũng không dám chắc.
Anh cầm thìa lên, rồi trước ánh mắt mong chờ của tôi, múc một thìa cháo bí ngô táo đỏ nấu theo công thức bí truyền cho vào miệng. Tôi nín thở chờ đợi cho đến khi nhìn thấy yết hầu anh chuyển động lên xuống, mới dám thở phào nhẹ nhõm.
"Cháo em nấu đúng là rất khó ăn." Quý Tĩnh Nhàn thong thả nhận xét.
"..."
"Sao thế, giận rồi à?"
Tôi gãi gãi gáy: "Đâu có, có góp ý thì mới tiến bộ được chứ."
"Nhưng hôm nay khá hơn hôm qua rồi."
Lời khen của Quý Tĩnh Nhàn khiến tôi không kịp phòng bị, niềm vui sướиɠ quá lớn suýt nữa phá vỡ vẻ bình tĩnh tôi cố tạo ra. Nhưng cuối cùng, tôi chỉ nở một nụ cười chuẩn mực kiểu Đường Quyết, kín đáo mà dịu dàng.
"Em sẽ tiếp tục cố gắng." Đó là câu Đường Quyết hay nói với giới truyền thông và người hâm mộ.
Quý Tĩnh Nhàn không để tâm đến tôi nữa, chỉ cúi đầu uống cháo.
Nhân lúc Quý Tĩnh Nhàn uống cháo, tôi đảo mắt quan sát văn phòng mới của anh. Cách bài trí nơi này có hơi khác so với văn phòng cũ và điểm khác biệt lớn nhất chính là không còn chiếc sofa màu nâu sang trọng kia nữa.
Không còn là tốt nhất, bởi vì tận sâu trong lòng tôi rất ghét chiếc sofa đó.
"Em đang nhìn gì vậy?"
"Làm quen một chút với văn phòng mới của anh thôi." Tôi vừa nói vừa nháy mắt phải với anh, bắt chước động tác Đường Quyết thích làm nhất. Đường Quyết vẫn luôn được người hâm mộ gọi là "Hoàng tử nháy mắt", tôi đã từng đứng trước gương luyện tập động tác này không dưới năm trăm lần.
Tôi mong chờ Quý Tĩnh Nhàn sẽ tỏ vẻ hài lòng, ai ngờ ánh mắt anh bỗng dưng trầm xuống, cứng nhắc quay đi chỗ khác, như dội một gáo nước lạnh vào ham muốn thể hiện đang dâng trào của tôi.
Tôi bất giác sờ lên mặt, lẽ nào mình bắt chước chưa đủ giống ư? Quý tổng đúng là khó chiều mà.
Trong lòng tôi cảm thấy hơi bất lực.
Bầu không khí đang yên đang lành bỗng nhiên trở nên hơi ngượng ngập. Thế nhưng, nghĩ đi nghĩ lại, tôi không cho rằng mình bắt chước Đường Quyết sai ở đâu cả. Thứ nhất, đây là do Quý Tĩnh Nhàn yêu cầu; thứ hai, khả năng bắt chước Đường Quyết của tôi đã được giới trong nghề công nhận rồi.
Chẳng mấy chốc, Quý Tĩnh Nhàn đã uống cạn bát cháo, trong bát sạch bong không còn sót lại chút gì, lòng tôi cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
"Trưa mai em lại mang đồ ăn đến cho anh nhé, canh hạt sen bao tử heo được không? Hoặc là anh muốn ăn gì, em sẽ đi học nấu ngay."
"Không cần, bữa trưa tôi ăn ở nhà hàng đối diện công ty là được."
"Quý tổng, chẳng lẽ em còn không hiểu anh sao? Những lúc dạ dày không khỏe, anh nhất định sẽ không tự giác ăn trưa đâu."
Quý Tĩnh Nhàn cười khẩy một tiếng: "Tự cho là mình hay."
Nói vậy thôi, chứ trong lời nói của anh không hề có ý xấu.
Tôi cười hề hề: "Tĩnh Nhàn, cứ liên quan đến chuyện của anh là em lại bất giác trở nên lanh lợi hơn hẳn..." Như vậy mới lấy lòng được anh chứ.
"Mong là thế." Lời nói của Quý Tĩnh Nhàn đầy ẩn ý, ấy vậy mà tôi, người vừa tự khen mình thông minh, lúc này lại chẳng buồn đào sâu suy nghĩ.
Thấy Quý Tĩnh Nhàn đã ăn xong, tôi cũng chẳng còn cớ gì để ở lại đây nữa, dù rằng trong lòng tôi có cả ngàn vạn lý do nhưng với anh thì chúng đều vô nghĩa.
"Để tôi gọi tài xế đưa em về."
"Không cần phiền Tiểu Vương đâu ạ, em tự đi xe đến rồi." Tôi giơ chiếc mũ bảo hiểm trên tay lên.
Quý Tĩnh Nhàn dường như nghĩ tới điều gì đó, anh trầm ngâm nói: "Đúng là nên đổi cho em phương tiện đi lại khác rồi. Em có thích nhãn hiệu hay mẫu xe cụ thể nào không?"