Chương 6

“Chậc, loại giải khu vực đó có giá trị gì, ở đây đến vòng tuyển chọn còn không lọt nổi!” Một nam sinh khác lắc đầu: “Năm nào cũng có mấy đứa có lý lịch giả mạo, mua điểm, mua bằng cấp, toàn là những con sâu mọt rác rưởi, làm xấu mặt trường.”

Bước chân Cố Tư Ý khựng lại.

Cậu quay người lại, hai người kia vẫn đang không ngừng bàn tán, lấy lịch sử người Trung Quốc giả mạo lý lịch và mua bằng cấp để suy đoán ác ý nhất về Cố Tư Ý.

Ngay sau đó, Cố Tư Ý bước về phía họ, đối diện với ánh hoàng hôn. Ánh sáng kéo dài một cái bóng đổ dài, bao trùm lên khuôn mặt hai người đó.

“Xin lỗi, làm phiền.” giọng cậu bình tĩnh, mang theo một chút lạnh lẽo: “Tôi là người nhận học bổng toàn phần của Viện Luật Oxford năm nay, và cũng là “người châu Á mua điểm vào học” mà các cậu vừa nói.”

Hai nam sinh ngây người, sự ngượng ngùng thoáng qua, rồi họ nhìn lại cậu: “Chính là cậu à?”

“Phải.” Khóe môi Cố Tư Ý khẽ nhếch, nụ cười không đạt đến đáy mắt: “Nếu các cậu nghi ngờ năng lực của tôi, chi bằng trong vòng tuyển chọn chúng ta phân tài cao thấp?”

Cậu ngừng lại một chút, bổ sung: “Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là các cậu phải vào được vòng bán kết.”

Thái độ ngạo mạn này khiến nam sinh châu Á kia bật cười khinh bỉ ngay tại chỗ: “Cậu chẳng qua chỉ dựa vào quyên góp mà vào được, chẳng khác gì những người mua bằng cấp. Câu lạc bộ tranh biện còn từ chối nhận cậu vào, cũng xứng đáng giao đấu với chúng tôi?”

Khóe môi Cố Tư Ý khẽ giật, lạnh lùng nói: “Nếu các cậu nghi ngờ người khác là học bổng toàn phần được mua chuộc, chi bằng tự suy ngẫm xem tại sao các cậu không phải là học bổng toàn phần, là các cậu không muốn sao? Là không thể hơn tôi? Hay mẹ các cậu không yêu các cậu, không chịu bỏ tiền quyên góp cho trường để mua cho các cậu một cái gọi là học bổng toàn phần?”

Nam sinh còn lại cười khẩy: “Tiền? Chúng tôi chỉ ghét những “thiên tài” dựa vào quan hệ mà vào! Đặc biệt là loại như cậu có lý lịch không trong sạch.”

“Dựa vào quan hệ?” Cố Tư Ý nghiêng đầu, đột nhiên tiến một bước đến gần họ, giọng nói hạ thấp đi nhiều: “Vậy xem ra Oxford những năm qua cũng không đào tạo được những người có chỉ số IQ cao, ngay cả những tài liệu cơ bản nhất cũng lười đi xác minh. Nhưng mà, người Anh mà, tự mãn không phải là chuyện một sớm một chiều… Đúng rồi, cậu là người ở đâu?” Cố Tư Ý hỏi nam sinh châu Á có làn da vàng rõ ràng kia.

Đối phương ngẩng cằm: “Tôi là người Anh.”

Cố Tư Ý gật đầu: “Ồ, vậy thì khó trách.”

Cậu khẽ nhướng mày: “Ở đây lại thể hiện ra vẻ còn sốt sắng hòa nhập hơn cả người Anh, sợ người khác không biết cậu đang cầm hộ chiếu để chứng minh lòng trung thành của mình nhỉ?”

Sắc mặt đối phương chợt tái đi, rõ ràng bị chạm đúng chỗ đau: “Cậu có ý gì? Chú ý lời nói của cậu!”

Cố Tư Ý nhún vai: “Không có gì, trông các cậu cũng chỉ có thể dựa vào thành tích mà vào thôi. Còn cậu...”

Cậu chỉ vào nam sinh châu Á lúc nãy, cười giả lả: “Cậu trông giống hệt một kẻ vô dụng suốt ngày chỉ dám trốn trong ký túc xá khóc lóc gọi điện cho mẹ, một tên mọt sách đã trưởng thành nhưng chẳng tìm được ai để làʍ t̠ìиɦ. Còn cậu...”

Cậu quay sang người kia: “Cậu còn đáng thương hơn, chắc tốt nghiệp Oxford xong chỉ có thể tìm một công việc thủ thư, rồi co ro trên ghế sofa thủ da^ʍ với người bạn mọt sách của mình, ảo tưởng mình có thể trở thành luật sư, dù sao ngoài đời thực các cậu cũng chỉ có thể dựa vào ảo tưởng để giải quyết vấn đề thôi nhỉ.”