Chương 42

Cố Tư Ý đoán chừng Trần Khuyết sẽ không về. Cậu ngồi trên sofa chán nản ăn bỏng ngô xem bài diễn thuyết, bỗng nghe thấy tiếng chuông cửa reo.

Cố Tư Ý cảnh giác đứng dậy, không mở cửa, nhìn qua cửa sổ.

Chỉ thấy bà lão hàng xóm đứng ngoài vườn vẫy tay với cậu: “Chào Nathan.”

“Bà Thompson?” Cố Tư Ý ngập ngừng mở cửa.

“Nathan.” bà lão cười tủm tỉm nói: “Drake đã gọi điện cho tôi, nói tối nay cháu ở nhà một mình, bảo cháu qua nhà tôi ngủ. Tôi vừa nướng bánh táo quế, cháu qua ăn cùng tôi không?”

“Bánh táo… quế?” Cố Tư Ý lập tức nhận ra đây là biện pháp bảo vệ của Trần Khuyết, ở nhà một mình cũng không an toàn.

Vì là sắp xếp của Trần Khuyết, cậu liền nói: “Vậy cháu lấy chút đồ, qua ngay đây ạ!”

Tối đó, Cố Tư Ý ăn một bữa tối ngọt đến phát ngấy và kỳ lạ ở nhà bà lão hàng xóm, rồi ngủ trong căn phòng ngủ đầy vẻ lãng mạn và màu hồng đặc trưng của cô cháu gái bà.

Thực ra Cố Tư Ý chẳng thể nào ngủ được, vì lo lắng cho Trần Khuyết, cậu nghĩ về vụ án của Trần Khuyết, nghĩ xem nhân chứng của anh sẽ quyết định thế nào, và liệu Trần Khuyết có gặp nguy hiểm gì không, lo lắng đến mức trằn trọc không yên, cuối cùng phải dậy đọc sách một lúc mới ngủ được.

Trong văn phòng luật, Trần Khuyết và nhân chứng nói chuyện rất muộn.

Khi về đến nhà, anh thấy trong phòng không có ai, mới nhận ra Cố Tư Ý không ở đây, đã sang nhà bà lão hàng xóm Thompson ngủ qua đêm.

Trần Khuyết nhanh chóng tắm rửa, sau khi ngủ ba tiếng, anh liền thức dậy.

Anh biết bà Thompson luôn dậy rất sớm, hơn sáu giờ đã tỉnh để tưới hoa. Anh thay quần áo, ra ngoài đến nhà hàng xóm gõ cửa.

Một phút sau, bà Thompson mở cửa: “Chào buổi sáng, Drake! Cháu đến sớm quá, ta vừa mới dậy thôi.”

Trần Khuyết khẽ gật đầu: “Chào buổi sáng, bà Thompson. Nathan vẫn còn trên lầu sao ạ?”

Bà Thompson gật đầu: “Vẫn còn ngủ. Cháu muốn xem thằng bé không? Lát nữa cháu còn phải ra tòa không?”

Trần Khuyết cúi đầu nhìn đồng hồ: “Vâng, mười giờ sáng bắt đầu phiên tòa, hôm nay có lẽ phải bận đến rất muộn.”

Bà Thompson thở dài: “Cháu vất vả quá. Cháu có muốn ta pha cho một ly cà phê quế không?”

Trần Khuyết khẽ cười: “Cảm ơn, không cần đâu ạ, cháu lên xem Nathan một chút rồi đi ngay. Tối qua thằng bé ngủ lúc mấy giờ vậy ạ?”

Bà Thompson nói: “Lúc ta ngủ thì đã đưa thằng bé vào phòng rồi, nó rất bận tâm đến cháu đấy, cả đêm cứ xem điện thoại, thở dài…”

Trần Khuyết không lên tiếng, anh đi lên tầng hai, đẩy cửa căn phòng màu hồng. Nếu anh không nhầm, căn phòng này là của cô cháu gái nhỏ của bà Thompson, người chỉ thỉnh thoảng về vào kỳ nghỉ. Còn Cố Tư Ý đang mặc bộ đồ ngủ màu xanh mềm mại, cuộn tròn trong chăn ngủ rất yên bình, gương mặt khi ngủ vô cùng mềm mại.

Trần Khuyết đi tới, ngồi xổm xuống nhìn cậu. Anh nhìn thấy vết đỏ lộ ra trên cổ Cố Tư Ý.

Trần Khuyết khẽ đưa tay lên, nhưng không chạm vào.

Nhưng không biết có phải vì động tác mở cửa của anh không, Cố Tư Ý vẫn mở mắt ra.

Giọng Trần Khuyết rất khẽ: “Anh làm em tỉnh giấc à?”

Cố Tư Ý dụi dụi mắt, nhìn thấy Trần Khuyết mặc áo sơ mi và áo ghi lê màu xám, đang ngồi xổm trước mặt mình, cậu có chút ngái ngủ hỏi: “Anh về rồi ạ?” Cố Tư Ý ngẩng mắt nhìn bầu trời ngoài cửa sổ: “Trời vừa mới sáng, chắc mới sáu giờ thôi, chưa đến giờ ra tòa, thế nào rồi ạ, bác sĩ đã đồng ý ra tòa chưa?”