Chương 37

Trần Khuyết quay đầu lại, thấy anh mặt đầy vẻ lo lắng.

Trần Khuyết đứng dưới bóng cây khoảng một hai giây, biểu cảm có chút phiền muộn: “Cố Tư Ý, cậu là gián điệp bố tôi phái đến hả? Ông ấy trả tiền cho cậu à?”

Cố Tư Ý phồng má: “Không phải… tôi với bố anh không thân đến thế.”

Trần Khuyết không nói gì, thần sắc lạnh nhạt, tiếp tục chạy bộ. Cố Tư Ý áp sát lưng anh chạy nhỏ: “Anh đừng giận mà, tôi hỏi lại một chút, Jelly cat là anh mua à?” Chủ yếu là hai con Jelly cat trong nhà đều là cà tím lớn, khiến Cố Tư Ý không thể không nghĩ nhiều.

Thế là anh hỏi mấy lần: “Là người khác tặng à, ai lại tặng anh cà tím lớn thế này, làm sao mà họ biết anh “to” được? Anh mặc quần bó sát à hay là để lộ ra cho người ta nhìn thấy hết rồi?”

Trần Khuyết không chịu nổi nữa: “Hết chưa vậy?”

Cổ anh hơi ướt, mồ hôi thấm qua sau lưng áo phông.

Cố Tư Ý mắt long lanh: “Không thể nói sao?”

Trần Khuyết gần như bất lực, nhận ra nếu không giải đáp thắc mắc của cậu, cậu sẽ cứ hỏi đến cùng, nên trả lời: “Mấy con thú nhồi bông đó là do mấy đứa trẻ hàng xóm gần đây chơi đá bóng thắng tôi nên lấy được. Bọn nhóc thường chơi ở khu vực gần hồ, cậu có thể cũng sẽ gặp chúng.”

“Ồ… ra là vậy.” Cố Tư Ý đỡ lo được một nửa: “Vậy rốt cuộc Winnie là ai vậy?”

“Cố Tư Ý.” Trần Khuyết đột nhiên dừng bước, Cố Tư Ý đâm đầu vào gáy anh, ngẩng lên, chóp mũi chạm vào làn da ẩm ướt vì mồ hôi của Trần Khuyết.

Cố Tư Ý khẽ hít một hơi, môi khô khốc mím lại.

Trần Khuyết khẽ thở dốc, dưới lớp vải áo ướt đẫm mồ hôi, các cơ bắp nổi lên. Anh vươn tay, chỉ vào một ngôi nhà gần đó: “Nhà họ nuôi một con chó Dachshund tên Winnie, thường xuyên chạy bộ đêm cùng chủ, bà Thompson bị mất trí nhớ tuổi già, bà ấy nhớ nhầm rồi.”

Cố Tư Ý nhìn theo, một hàng rào cây xanh mướt, mắt anh cong lên: “Vậy Winnie là chó, không có người này, cũng không có bạn gái cũ đúng không, vậy thì tốt quá!”

Trần Khuyết quay đầu lại: “Tốt chỗ nào?”

Cố Tư Ý cười hì hì, hơi thở lập tức mềm mại hẳn: “Nếu anh có người yêu, tôi sẽ có một cô chị dâu, tôi ngại đến nhà anh mất, mà tôi lại có nhà miễn phí ở London để ở, tiết kiệm được hai vạn, thế không tốt sao?”

Trần Khuyết không thấy tốt chỗ nào. Anh cũng không nghĩ Cố Tư Ý vì tiết kiệm tiền mới như vậy.

Anh tự nhủ không nên đào sâu.

Nhưng thật khó… Trần Khuyết suy nghĩ miên man, chạy nhanh hơn một chút, chân anh dài, Cố Tư Ý hơi đuổi không kịp, nhưng vẫn cố gắng hết sức đuổi theo anh, rồi vươn tay túm lấy áo anh, hơi thở đứt quãng: “Em bị tức ngực rồi, anh đừng nhanh thế, chờ em một chút thì sao nào?”

Trần Khuyết không còn cách nào, dừng lại, vặn nắp chai nước đưa đến môi cậu.

Cố Tư Ý cười rạng rỡ với anh, trên mặt có những giọt mồ hôi lấp lánh.

Trần Khuyết quay mặt đi.

Thứ Tư.

Tòa án Tối cao London mở phiên tòa trở lại, tiếp tục xét xử vụ án Aaron.

Trần Khuyết đang sắp xếp tài liệu trong cặp công văn, chuẩn bị ra ngoài thì Cố Tư Ý xáp lại: “Hôm nay anh ra tòa, em có thể đi dự thính không?”

“Không được.” Trần Khuyết không nghĩ ngợi gì, thẳng thừng từ chối: “Vụ án này em đừng nhúng tay vào, cũng đừng xuất hiện ở tòa án.”

Cố Tư Ý nghe vậy nói: “Vậy… em muốn đi trung tâm thành phố mua đồ, anh có thể tiện đường đưa em đi một chút không?”